|

LINH ĐẠO DÒNG THỪA SAI BÁC ÁI CHÚA KITÔ
Dòng Thừa Sai Bác Ái Chúa Kitô sống
theo Linh đạo Dòng Thừa Sai Bác Ái
(Missionaries of Charity) của
Mẹ Têrêsa thành Calcutta, Ấn Độ.
Linh đạo này được ghi trên tấm danh thiếp của Mẹ Têrêsa với năm
dòng chữ thật ngắn gọn và xúc tích. Mẹ thường phân phát tấm danh
thiếp này cho bất cứ ai mà Mẹ tiếp xúc, gặp gỡ để nói lên hướng
đi, lối sống đơn giản của Mẹ mà Linh đạo ấy được tinh lọc từ
những cảm nghiệm khi Mẹ làm việc cho “những người nghèo nhất
trong những người nghèo” vì tình yêu Thiên Chúa.
Linh đạo của Dòng gồm sáu bước căn bản: thinh lặng, cầu nguyện,
tin tưởng, bác ái, phục vụ và bình an. Làm quen với một trong
những bước này sẽ tự nhiên dẫn đến bước khác. Nếu ai sống theo tiến
trình này cách tự nhiên thì đời sống của họ đương nhiên sẽ dễ dàng
hơn, vui vẻ hơn, và bình an hơn.
Bởi suy niệm và thực hành một số điều sau đây, chúng ta cũng
có thể khám phá ra những lợi ích của một lối sống đơn giản- và
chúng ta không nhất thiết phải là người Công giáo, hay tôn giáo
nào đặc biệt để thực hành các điều ấy. Nếu chúng ta thấy xa lạ
với sự thinh lặng, hay không biết cầu nguyện thì Mẹ Têrêsa đề
nghị hãy thử dâng hiến những hành động bác ái nhỏ bé cho người khác-
và chúng ta sẽ thấy tâm hồn mình mở rộng. Điều quan trọng là, khi
đọc, chúng ta cũng phải thi hành điều gì đó, bất cứ điều gì, và bởi
hành động yêu thương đó, chúng ta và người khác sẽ được phong
phú hơn.
Hoa
trái của Thinh
Lặng là CẦU NGUYỆN
Hoa
trái của Cầu Nguyện là ĐỨC TIN
Hoa
trái của Đức Tin là TÌNH YÊU
Hoa trái của Tình Yêu là PHỤC VỤ
Hoa
trái của Phục Vụ là BÌNH AN
CẦU NGUYỆN
HOA TRÁI CỦA THINH LẶNG LÀ CẦU
NGUYỆN
Tất cả chúng ta phải dùng thời giờ để thinh lặng và tịnh niệm, nhất là những ai sống trong các thành phố lớn như Nữu-ước, Luân-đôn là nơi mà mọi thứ đều chuyển dịch quá nhanh. Đây là lý do Mẹ Têrêsa quyết định cho mở căn nhà đầu tiên của Dòng dành cho các chị em cầu nguyện (công việc của họ là cầu nguyện gần như suốt ngày) ở Nữu-ước chứ không phải ở Hy-mã-lạp-sơn. Mẹ nói: “Tôi
thấy sự thinh lặng và tịnh niệm cần thiết hơn ở những thành phố trên
thế giới”.
Mẹ
Têrêsa nói: “Tôi luôn bắt đầu cầu nguyện trong thinh lặng, vì
chính trong sự thinh lặng của tâm hồn mà Thiên Chúa lên tiếng.
Thiên Chúa là bạn của sự thinh lặng- chúng ta cần lắng nghe Thiên
Chúa không vì những gì chúng ta nói với Ngài nhưng vì những gì
Ngài nói với chúng ta và qua chúng ta, đó mới là vấn đề. Cầu nguyện
nuôi dưỡng linh hồn- như máu đối với cơ thể thế nào thì cầu nguyện
đối với linh hồn cũng vậy- và đưa bạn tới gần Thiên Chúa hơn. |
 |
|
Cầu
nguyện cũng đem cho bạn một tâm hồn trong trắng và thanh khiết.
Một tâm hồn trong trắng có thể thấy Thiên Chúa, có thể nói với Thiên
Chúa, và có thể thấy tình yêu của Thiên Chúa trong người khác. Khi
bạn có một tâm hồn trong trắng có nghĩa bạn cởi mở và thành thật
với Thiên Chúa, bạn không giấu Ngài điều gì, và như thế Thiên Chúa
có thể lấy nơi bạn bất cứ gì Ngài muốn.
Nếu bạn đang tìm kiếm Thiên Chúa và không biết khởi sự từ đâu, hãy học cầu nguyện,
và bỏ qua mọi lo lắng để cầu nguyện hằng ngày. Bạn có thể cầu nguyện bất cứ lúc
nào, bất cứ ở đâu. Bạn không buộc phải ở trong nhà thờ hay nhà nguyện. Bạn có
thể cầu nguyện khi làm việc- công việc không gián đoạn cầu nguyện cũng như cầu
nguyện không gián đoạn công việc. Bạn có thể xin người tu sĩ hướng dẫn, hoặc
thử nói chuyện trực tiếp với Thiên Chúa. Đơn sơ nói với Ngài. Kể với Ngài đủ
mọi thứ, hãy nói với Ngài. Ngài là Cha chúng ta, Ngài là Cha của tất cả chúng
ta dù bất cứ tôn giáo nào. Tất cả chúng ta đều được Thiên Chúa dựng nên, chúng
ta là con của Ngài. Chúng ta phải tín thác vào Ngài và yêu quí Ngài, tin vào
Ngài, làm việc cho Ngài. Và nếu cầu nguyện, chúng ta sẽ nhận được câu trả lời
cho những gì chúng ta cần.
Nếu không có sự cầu nguyện tôi không thể làm việc dù chỉ nửa giờ. Tôi có được
sức mạnh của Thiên Chúa qua việc cầu nguyện, đó là điều mà tất cả các chị em
đều hiểu, kể cả Chị Dolores- là người ở trong Dòng ba mươi lăm năm và bây giờ
là nữ tu làm việc cho những người hấp hối và tuyệt vọng ở Nirmal Hriday, Calcutta.
Chị nói:
“Mỗi buổi sáng khi thức dậy, các nữ tu đều biết những gì sẽ xảy đến
trong ngày, đôi khi thật khó khăn cho họ. Sự cầu nguyện đã giúp họ thêm
sức mạnh- sự cầu nguyện bồi dưỡng, giúp đỡ, và đem cho chúng tôi tất cả
niềm vui để gánh vác những gì chúng tôi phải làm. Chúng tôi bắt đầu một
ngày với việc cầu nguyện và Thánh Lễ, chúng tôi chấm dứt một ngày với giờ
chầu trước Chúa Giêsu. Để liên tục làm việc và liên tục cho đi cần có ân
sủng của Thiên Chúa- nếu không, chúng tôi không thể sống nổi”.
Cũng thế, Chị Charmain Jose là người trông coi nhà chăm sóc các trẻ em, Shishu
Bhavan, ở Calcutta nói:
“Tôi không hiểu làm sao có thể đương đầu với cái nóng nực và bận rộn của công
việc này mà không có sự cầu nguyện; nhưng công việc được dâng trọn cho Ngài,
bởi thế chúng tôi vui sướng để làm việc.”
Chị Kateri, Bề trên cộng đoàn ở Bronx, Nữu Ước, đã giải thích điều này qua chính
cảm nghiệm của Chị: |
 |
“Điều
quan trọng nhất mà nhân loại có thể làm là cầu nguyện, bởi vì
chúng ta được dựng nên cho Thiên Chúa và tâm hồn chúng ta bứt
rứt cho tới khi được nghỉ ngơi trong Ngài. Và chính trong sự cầu
nguyện mà chúng ta chạm được với Thiên Chúa. Chúng ta được dựng
nên cho Thiên Đàng và chúng ta sẽ không lên Thiên Đàng nếu chúng
ta không cầu nguyện cách nào đó... Không cần thiết phải có một
hình thức cầu nguyện. |
|
|
Tôi thường
chia sẻ điều này với những người trong tù tôi đến thăm. Tôi
cho họ một thí dụ: ‘Nếu ông phải đi xa, ông cần cái gì ?’ Và
họ trả lời: ‘Cần chiếc xe và dầu xăng’. Và chúng tôi vui vẻ
đi đến kết luận: dầu xăng là sự cầu nguyện, chiếc xe là cuộc
đời, và hành trình là lên Thiên Đàng, bạn phải có bản đồ, bạn
phải biết bạn đi đâu. Tôi muốn nói dầu xăng cho cuộc đời là
sự cầu nguyện, và không có nó chúng ta không đến được nơi của
chúng ta, và chúng ta không đạt được sự trọn vẹn của con người
chúng ta.”
CẦU NGUYỆN THẾ NÀO ?
- ĐƠN GIẢN LÀ SỰ GẶP GỠ VỚI
THIÊN CHÚA.
Hãy bắt đầu và kết thúc một
ngày với sự cầu nguyện.
Hãy đến với Thiên Chúa như
một đứa bé. Nếu bạn thấy khó để cầu nguyện, bạn có thể nói: “Xin
Thần Linh hãy ngự đến để hướng dẫn con, bảo vệ con, cho tâm trí
con trong sáng để có thể cầu nguyện.” Hay, nếu bạn cầu nguyện
với Đức Mẹ, bạn có thể nói: “Lạy Mẹ Maria,
Mẹ Chúa Giêsu, xin là mẹ của con ngay bây giờ, xin giúp con cầu
nguyện.”
Khi cầu nguyện, hãy cảm tạ
Thiên Chúa vì tất cả những quà tặng của Ngài, bởi vì mọi sự là của
Ngài và ơn sủng là từ Ngài. Linh hồn bạn là quà tặng của Thiên Chúa.
Nếu bạn là người Công giáo, bạn có thể đọc kinh Lạy Cha, kinh Kính
Mừng, lần chuỗi Mai Khôi hay đọc kinh Tin Kính- là những kinh phổ
thông. Nếu bạn và gia đình có những ý nguyện riêng thì hãy cầu nguyện
cho những ý nguyện đó.
Nếu bạn tín thác vào Thiên
Chúa và sức mạnh của sự cầu nguyện, bạn sẽ vượt qua mọi tâm tình
nghi ngờ, sợ hãi và cô đơn mà người ta thường cảm thấy.
Nếu có điều gì làm bạn bối rối,
bạn có thể đi xưng tội (nếu bạn là người Công giáo) và trở nên trong
sáng, bởi vì Chúa Giêsu tha thứ mọi sự qua vị linh mục. Đó là món
quà tuyệt vời của Thiên Chúa khi chúng ta bước vào Tòa Hòa Giải
với đầy tội lỗi và bước ra với sự trong trắng. Tuy nhiên, dù bạn
có xưng tội hay không, dù bạn là Công giáo hay không, ít nhất bạn
phải biết cách “Xin lỗi” Thiên Chúa.
Đền đáp cách đó bạn phải
kiểm điểm lương tâm (bởi vì bạn không biết có còn sống đến sáng
mai không !). Bất cứ gì làm bạn bối rối, hay bất cứ gì sai trái
bạn đã làm, bạn cần phải sửa chữa lại. Thí dụ, bạn đã lấy trộm cái
gì đó, thì bạn phải tìm cách trả lại. Nếu bạn làm ai đau khổ, hãy
cố đền đáp cho họ; hãy trực tiếp làm cho họ. Nếu bạn không thể đền
đáp kiểu đó, ít nhất là đền đáp cho Thiên Chúa bằng cách nói rằng: “Con
thật sự hối lỗi.” Điều này quan trọng, vì nếu chúng ta hành
động và yêu thương thì chúng ta phải đền bù. Bạn có thể nói: “Lạy
Chúa, con xin lỗi vì đã xúc phạm đến Ngài, và con hứa sẽ cố gắng
không xúc phạm đến Ngài nữa.” Thật sung sướng khi không bị
vướng mắc, khi tâm hồn được trong trắng. Hãy nhớ rằng Thiên Chúa
đầy lòng thương xót, Ngài là Người Cha đầy thương xót của tất cả
chúng ta. Chúng ta là con của Ngài và Ngài sẽ tha thứ và quên đi
nếu chúng ta nhớ làm như vậy.
Hãy kiểm điểm tâm hồn mình
trước hết, để xem có quên tha thứ cho ai, vì làm sao chúng ta có
thể xin Thiên Chúa tha thứ cho chúng ta nếu chúng ta không tha thứ
cho người khác ? Hãy nhớ rằng, nếu bạn thật sự sám hối, thật sự
muốn thi hành điều đó với tâm hồn trong sạch, bạn sẽ được trong
trắng trong ánh mắt của Thiên Chúa. Ngài sẽ tha thứ cho bạn nếu
bạn thật sự nói lên lỗi lầm. Bởi thế hãy cầu nguyện để có thể tha
thứ những ai làm bạn đau khổ hay những người bạn không thích, và
hãy tha thứ như bạn được tha thứ.
Bạn cũng có thể cầu nguyện
cho công việc của người khác và giúp đỡ họ. Thí dụ, trong cộng đoàn
của chúng tôi có những người chuyên giúp đỡ ‘cái tôi thứ hai’, họ
là những người dâng lời cầu nguyện cho những ai cần sức mạnh để
gánh vác công việc của mình. Và chúng tôi cũng có những nam nữ tu
sĩ chiêm niệm cầu nguyện cho chúng tôi mọi lúc.
Thật nhiều câu chuyện về
sức mạnh của cầu nguyện và cách mà Thiên Chúa luôn ở với chúng tôi.
Một linh mục, Cha Bert White, đến thăm chúng tôi ở Calcutta vì ngài
thích công việc của chúng tôi. Ngài đến thật đúng lúc: “Tôi đang
trên đường đến thăm công việc của Mẹ Têrêsa và các nữ tu Thừa Sai
Bác Ái, và tôi quyết định tham dự Thánh lễ ở Nhà Mẹ. Khi đến cửa,
tôi được một chị chào đón và nói với tôi: ‘Cảm
tạ Chúa, cha đã đến đây, mời cha vào’. Tôi nói: ‘Tại
sao chị biết tôi là linh mục ?’(vì tôi không mặc áo tu sĩ).
Chị trả lời: ‘Vị linh mục thường dâng lễ ở
đây hôm nay không đến được, nên chúng con xin Chúa gửi đến một linh
mục khác.’
HÃY XÂY DỰNG GIA ĐÌNH BẠN THÀNH
MỘT GIA ĐÌNH YÊU THƯƠNG |
Cầu
nguyện cần cho con cái và
gia đình. Tình yêu bắt đầu từ trong nhà và đó là lý do tại sao việc
cầu nguyện với nhau thật quan trọng. Nếu bạn cùng cầu nguyện, bạn
sẽ ở cùng với nhau và yêu thương nhau như Thiên Chúa yêu thương
mỗi người chúng ta. Dù thuộc bất cứ tôn giáo nào, chúng ta phải
cùng nhau cầu nguyện. |
 |
|
|
|
|
|
Con
cái cần học cách cầu nguyện và chúng cần có cha mẹ cầu nguyện với
chúng. Nếu chúng ta không làm điều này, thì thật khó để trở nên
thánh thiện, thật khó để nối tiếp, thật khó để chúng ta mạnh mẽ
trong đức tin.
Chị Theresina, Bề trên vùng
của những đảo Anh Quốc và Ái Nhĩ Lan, chia sẻ cảm nghiệm này:
“Chính từ gia đình mà con cái nhận
được những đào luyện tinh thần; và trong gia đình, con cái được phương
tiện nuôi dưỡng và lớn lên. Bây giờ những điều ấy không còn nữa. Đa số
cha mẹ mà chúng tôi tiếp xúc đã mất đức tin, và như thế mất đi bất cứ
sự lệ thuộc nào vào Thiên Chúa. Họ bị mất đi tất cả những quà tặng mà
Thiên Chúa đã có thể cho họ để nuôi dưỡng con cái một cách thích hợp;
họ bị mất đi sự khôn ngoan và sự phân biệt chính chắn để hướng dẫn con
cái khi cần. Nhiều cha mẹ nói với tôi: ‘Tôi rất hối tiếc, tôi không thể
kiểm soát được con cái, chúng đã vượt khỏi tầm tay.’”
Ngày nay, có quá nhiều gia đình đau khổ trên
toàn thế giới, vì thế thật quan trọng để cầu nguyện, và thật quan trọng
để tha thứ. Người ta hỏi tôi phải khuyên bảo thế nào cho đôi vợ chồng
đang gặp khó khăn, tôi luôn luôn trả lời: ‘Phải
cầu nguyện và tha thứ’; và cho những thanh thiếu niên từ những
mái nhà đầy hung bạo: ‘Cầu nguyện và tha thứ’; và
cho những người mẹ đơn độc không được gia đình hỗ trợ: ‘Cầu
nguyện và tha thứ’. Bạn có thể nói: “Lạy
Chúa, con yêu Chúa. Lạy Chúa, con hối lỗi, con tin ở Chúa. Lạy Chúa,
con tín thác vào Chúa. Xin giúp con yêu thương nhau như Chúa yêu thương
chúng con.”
Chúng ta cầu nguyện với Thánh Gia (Mẹ Maria,
Thánh Giuse, và Chúa Giêsu) cho gia đình chúng ta. Chúng ta nói:
“Lạy Cha trên trời, Ngài đã ban
cho chúng con một gương mẫu đời sống trong Gia Đình Thánh Thiện ở
Na-za-ret. Lạy Cha yêu quí, xin hãy giúp chúng con biến đổi gia đình
chúng con thành một Na-za-ret khác, nơi mà tình yêu, bình an và niềm
vui ngự trị.
Xin cho gia đình con biết suy
niệm nhiều,
biết yêu quí Thánh Thể, và rạng
rỡ niềm vui.
Xin giúp chúng con sống chung
với nhau trong lúc vui cũng như lúc buồn
qua việc cầu nguyện chung.
Xin dạy chúng con nhận biết Chúa
Giêsu hiện diện trong mỗi người chúng con,
nhất là trong sự đau khổ được
ẩn giấu của Ngài.
Xin Thánh Thể Thánh Tâm của Chúa
Giêsu biến đổi tâm hồn chúng con
nên hiền từ và khiêm tốn như
tâm hồn Ngài,
và giúp chúng con gánh vác trách
nhiệm gia đình một cách thánh thiện.
Xin giúp chúng con yêu thương
nhau
như Thiên Chúa yêu thương mỗi
người chúng con mỗi ngày một hơn,
và tha thứ lỗi lầm của nhau như
Chúa tha tội cho chúng con.
Lạy Cha yêu quí, xin hãy giúp
con nhận lãnh bất cứ những gì Cha ban,
và cho đi bất cứ những gì Cha
lấy lại với nụ cười thật tươi.
Xin Trái Tim Vô Nhiễm Mẹ Maria,
là nguồn vui của chúng con, cầu cho chúng con.
Xin Thánh Giuse cầu cho chúng
con.
Xin Thiên Thần Bản Mệnh hãy ở
với chúng con, xin hướng dẫn và bảo vệ chúng con. Amen
THIÊN CHÚA
LÀ BẠN SỰ THINH LẶNG |
Tất cả chúng ta cần thời giờ để thinh lặng, để suy niệm và để cầu nguyện. Nhiều
người nói với tôi : thật khó để tìm được sự thinh lặng trong đời sống náo nhiệt
của họ.
Trước hết, Chị Theresina và Chị Kateri nhận xét và khuyên bảo về điều này như
sau:
|
 |
|
“Tôi thấy có quá nhiều ồn ào trong đời sống
hiện tại- và vì lí do này nên nhiều người sợ sự thinh lặng. Vì
Thiên Chúa chỉ lên tiếng trong thinh lặng nên đây là vấn đề lớn
cho những người tìm kiếm Thiên Chúa. Tỉ như, nhiều người trẻ không
biết cách suy niệm và chỉ hành động theo bản năng.
Trong các
thành phố ngày nay có quá nhiều xáo trộn và bạo lực, quá nhiều
sự dữ, chán chường, và la hét … ngược với sự bình thản của đồng
quê hay tiếng thác nước chảy. Dân chúng cố lấp đầy sự trống
rỗng của họ bằng việc ăn uống, nghe ra-đi-ô, xem truyền hình,
và bận rộn với những sinh hoạt bên ngoài. Nhưng sự trống rỗng
này chỉ có thể lấp đầy bằng tinh thần, bởi Thiên Chúa. Nếu chúng
ta dành thời giờ cho Thiên Chúa vào trong khoảng không này,
thì sự đói khát của chúng ta có thể dễ được no thỏa chỉ bởi
gặp gỡ Thiên Chúa qua sự cầu nguyện. Từ đó chúng ta có thể tăng
trưởng mạnh mẽ hơn trong sự tương giao với Thiên Chúa và trong
đời sống tâm linh. Nhưng cầu nguyện thì thật khó trong xã hội
chúng ta, là nơi tràn ngập quá nhiều thú tiêu khiển.”
“Là một nữ
tu Thừa Sai Bác Ái, tôi không có nhiều cơ hội để ở một mình.
Chọn đời sống khó nghèo thường có nghĩa thiếu thốn riêng tư-
chúng tôi không có phòng riêng để suy niệm và cầu nguyện một
mình. Tuy nhiên, một khi có cơ hội rảnh rỗi nguyên ngày thì
điều đầu tiên tôi muốn làm là đọc sách- tôi rất thích sách và
tôi thường bận rộn vì sách- đọc thật nhiều như tôi muốn. Cuốn
sách tôi tìm thấy, như một món quà của Thiên Chúa mà tôi cần
đọc, là tuyển tập những bài viết của Thánh Catarina. Vào thời
thế kỷ thứ mười bốn ở Ý, ngài sống trong một hoàn cảnh tương
tự như chúng ta- cố gắng cầu nguyện và giữ thinh lặng trong
một gia đình có hai mươi lăm người con. Ngài viết về cách để
mỗi người chúng ta có thể tìm thấy một “chỗ” trong chính chúng
ta, đó là nơi để cầu nguyện và gặp gỡ Thiên Chúa. Điểm ngài
đưa ra là đa số chúng ta không thể đi lên núi và ẩn náu trong
hang, bởi thế chúng ta phải khám phá ra chỗ đặc biệt này trong
tâm hồn. Tôi tin là chúng ta có thể và cần phải làm như ngài
chỉ bảo. Trong những bổn phận của đời sống, chúng ta vẫn cần
học cách cầu nguyện để có thể tìm thấy một chỗ thinh lặng ngay
giữa một căn nhà hay thành phố ồn ào.
Hàng tuần,
khi đi thăm những tù nhân, tôi thấy những người ở đó là những
người đói khát muốn có một chỗ thinh lặng như thế. Chúng tôi
thường dành thời giờ cùng cầu nguyện, và thật tuyệt vời khi
thấy những người hung dữ- nhiều người đã từng giết người và
trốn chui trốn nhủi- nay cúi đầu như trẻ nhỏ và cầu nguyện một
cách thành khẩn. Tôi biết là một khi họ đạt được trạng thái
thinh lặng nào đó, họ sẽ cảm thấy thật bình an.”
Và Chị Dolores cho lời khuyên sau:
“Nếu mọi người trên thế giới để ra
năm, mười phút mỗi ngày ngưng làm việc để suy nghĩ, nó sẽ giúp tất
cả chúng ta đi theo đường lối của Thiên Chúa. Vì chúng ta cần suy
niệm, hàng ngày chúng ta cần cầu xin ân sủng của Thiên Chúa, và chúng
ta cần đem Ngài vào trong đời sống để chúng ta có thể trao ban Ngài
cho người khác. Khi chúng ta có Thiên Chúa trong đời sống, điều ấy
sẽ đem lại ý nghĩa cho cuộc sống, sẽ làm mọi sự có giá trị và sinh
hoa trái nữa. Sự thiếu vắng Thiên Chúa thường kéo theo những gì kém
tuyệt hảo trong thế giới chúng ta.”
BÌNH ĐẲNG TRƯỚC THIÊN CHÚA
Chỉ có một Thiên Chúa và Ngài là Thiên Chúa
của tất cả; bởi thế thật là quan trọng để mọi người được đối xử
cách bình đẳng trước Thiên Chúa. Tôi luôn luôn nói rằng chúng
ta phải giúp người theo Ấn giáo trở nên một tín đồ theo Ấn giáo
tốt lành hơn, một người Hồi giáo trở nên một người Hồi giáo tốt
lành hơn, một người Công giáo trở nên một tín đồ Công giáo tốt
lành hơn.
Thầy Vinod, người điều hành
Trung tâm người cùi ở Titagarh, Calcutta, hiểu tại sao chúng tôi
cố không giảng đạo, nhưng chỉ tỏ cho thấy đức tin của chúng tôi
qua hành động và sự phục vụ; như Chị Theresina ở Luân Đôn thường
chia sẻ:
“Chúng tôi tin rằng công việc của mình phải
là gương mẫu cho dân chúng. Chúng tôi có tất cả 475 tín hữu- 30 gia
đình là Công giáo và còn lại là người Ấn giáo, Hồi giáo, Sikh … thuộc
đủ mọi tôn giáo. Nhưng tất cả mọi người đến cầu nguyện với chúng tôi.
Vào lúc 7 giờ mọi người tụ tập lại trong vòng 30 phút. Và chúng tôi
nghe bài đọc- có khi từ Sách Phúc Âm và có khi từ những thánh thư- bất
cứ sách nào cũng có thể đọc. Đôi khi có một bệnh nhân diễn giảng đôi
chút.”
“Tôi không thấy trở ngại gì khi dân chúng
thuộc mọi tôn giáo cầu nguyện chung với nhau. Điều tôi nhận thấy là
người ta đói khát Thiên Chúa, và nếu họ là Kitô giáo hoặc Hồi giáo thì
chúng tôi mời họ cầu nguyện với chúng tôi. Có nhiều người theo Hồi giáo
trong căn nhà truyền giáo của chúng tôi ở Tây Ban Nha và ở Pháp và họ
muốn cầu nguyện. Và đó là điều chúng tôi nhắm đến, khuyến khích họ cầu
nguyện, liên lạc với Thiên Chúa, với bất cứ phương cách gì có thể, bởi
vì khi bạn có điều đó thì mọi thứ khác sẽ theo sau.”
CẦU NGUYỆN HẰNG NGÀY
|
 |
Hãy cố gắng để nhận
ra nhu cầu phải cầu nguyện luôn trong ngày, và bỏ qua mọi lo lắng
để cầu nguyện. Sự cầu nguyện có thể mở lớn tâm hồn để chứa đựng
quà tặng của Thiên Chúa là chính Ngài. Hãy cầu xin và hãy tìm kiếm,
và tâm hồn bạn sẽ mở lớn đủ để nhận Ngài và giữ Ngài như của riêng
bạn.
Sau đây là những lời cầu nguyện mà chúng tôi đọc hàng ngày. Tôi hy vọng những
lời này sẽ giúp bạn rất nhiều nếu bạn chưa biết một lời nguyện nào, hay nếu muốn
biết hơn nữa. Bạn có thể thay chữ “Giêsu” bằng “Thượng đế” nếu bạn không phải
là Kitô hữu. |
|
|
Tất cả chúng ta hãy trở nên một nhánh
đầy hoa trái và thực sự thuộc về cây nho Giêsu, chúng ta sẽ
làm vui lòng Ngài bởi việc chấp nhận Ngài trong đời sống khi
Ngài đến:
Như sự thật để được nói lên;
Như sự sống để được nuôi
dưỡng;
Như sự sáng để được chiếu
soi;
Như tình yêu để được yêu
thương;
Như con đường để được dõi
bước;
Như niềm vui để được cho
đi;
Như bình an để được lan rộng;
Như sự hy sinh để được dâng
hiến
trong gia đình chúng con
và trong xóm giềng chúng con.
Lạy Chúa, chúng con tin Chúa đang
hiện diện nơi đây.
Chúng con tôn thờ và kính
mến Chúa với tất cả linh hồn và tấm lòng
bởi vì Chúa xứng đáng nhất
để chúng con yêu mến hết lòng.
Chúng con ao ước yêu thương
Chúa như các thánh ở trên Thiên Đàng.
Chúng con tôn kính tất cả
những hoạch định mà Chúa đã quan phòng cho chúng con,
và phó thác trọn vẹn chúng
con cho Thánh ý Chúa.
Chúng con cũng yêu thương
tha nhân như bản thân chúng con vì Chúa.
Chúng con thành thật tha
thứ cho những người làm tổn thương chúng con,
và xin tất cả những người
bị chúng con làm tổn thương tha thứ cho chúng con.
Lạy Chúa Giêsu yêu quí, xin hãy
giúp chúng con loan truyền sự ngọt ngào của Chúa
ở bất cứ nơi đâu chúng con
đến.
Xin tràn ngập linh hồn chúng
con với sự sống và thần linh của Ngài.
Xin chiếm ngự và làm chủ
toàn thể con người của con, thật trọn vẹn, thật dứt khoát.
Để đời sống chúng con chỉ
là sức sáng của Ngài chiếu tỏa qua chúng con,
và ở trong chúng con.
Để bất cứ linh hồn nào chúng
con gặp gỡ đều cảm nhận được sự hiện diện của Ngài.
Và họ sẽ chỉ nhìn thấy, không
phải là chúng con, nhưng là Chúa Gêsu !
Xin hãy ở lại với chúng con,
để chúng con sẽ bắt đầu tỏa sáng như Chúa tỏa sáng;
tỏa sáng để soi dẫn tha nhân.
Lạy Chúa Giêsu, sự sáng tất cả
sẽ từ Ngài, không chút gì từ chúng con.
Chính Ngài chiếu sáng trên
mọi người qua chúng con.
Xin cho chúng con biết ca
ngợi Chúa theo phương cách Chúa yêu thích nhất
là làm gương cho những người
sống chung quanh chúng con.
Xin cho chúng con rao giảng
về Chúa , không chỉ bằng lời nói
nhưng bằng việc làm của
chúng con, bằng sức hút,
là sự ảnh hưởng dịu dàng
của những gì chúng con làm.
Sự trọn vẹn hiển nhiên của
tình yêu mà tâm hồn chúng con dâng cho Ngài. Amen.
Lạy Chúa Giêsu, xin giải thoát
con
Khỏi thèm khát được yêu thương,
Khỏi thèm khát được ca ngợi,
Khỏi thèm khát được vinh
danh,
Khỏi thèm khát được chúc
tụng,
Khỏi thèm khát được quí trọng,
Khỏi thèm khát được hỏi ý
kiến,
Khỏi thèm khát được thỏa
thuận,
Khỏi thèm khát được nổi tiếng,
Khỏi sợ hãi bị lăng nhục,
Khỏi sợ hãi bị khinh miệt,
Khỏi sợ hãi bị đau khổ vì
khiển trách,
Khỏi sợ hãi bị vu oan,
Khỏi sợ hãi bị quên lãng,
Khỏi sợ hãi bị sai lầm,
Khỏi sợ hãi bị nhạo cười,
Khỏi sợ hãi bị chất vấn.
    
ĐỨC TIN
KẾT QUẢ CỦA CẦU NGUYỆN
LÀ ĐỨC TIN
|
|
Thiên Chúa ở mọi
nơi và trong mọi sự, và không có Ngài chúng ta không thể tồn tại.
Tôi không bao giờ nghi ngờ sự hiện diện của Thiên Chúa dù chỉ một
giây lát, nhưng tôi biết có nhiều người nghi ngờ. Nếu bạn không
tin ở Thiên Chúa bạn có thể giúp đỡ người khác bằng những công việc
bác ái, và kết quả của những công việc này là những ân huệ thặng
dư đến trong linh hồn bạn. Rồi bạn sé từ từ mở lòng và muốn có niềm
vui của tình yêu Thiên Chúa. |
|
|
|
Có quá nhiều tôn giáo và mỗi một
tôn giáo có phương cách riêng để theo Thiên Chúa. Tôi theo Đức
Ki-tô:
----------Đức
Giê-su Ki-tô là Thiên Chúa của tôi,
Đức Giê-su Ki-tô là người phối ngẫu của tôi,
Đức Giê-su Ki-tô là Sự Sống của Tôi,
Đức Giê-su Ki-tô là Tình Yêu duy nhất của
tôi,
Đức Giê-su Ki-tô là Tất Cả của tôi trong
Mọi Sự,
Đức Giê-su Ki-tô là Mọi Sự của tôi.
Vì lý do này tôi không
bao giờ sợ hãi. Tôi làm việc với Đức giê-su Ki-tô, tôi làm việc
vì Đức Giê-su Ki-tô, tôi làm việc cho Đức Giê-su Ki-tô, bởi thế
những kết quả là của Ngài, không phải là của tôi. Nếu bạn cần sự
hướng dẫn, bạn chỉ phải tìm đến với Đức Giê-su Ki-tô. Bạn phải phó
thác cho Ngài và hoàn toàn nương tựa vào Ngài. Làm như vậy, mọi
nghi ngờ sẽ tan biến và bạn được tràn đầy sự tin tưởng. Đức Giê-su
Ki-tô nói: “Nếu con không trở nên như trẻ nhỏ thì con
không thể đến với Thầy.”
Chị Theresina giải thích
điều này như sau :
“Chúng tôi làm việc cho Nước Trời, chúng tôi tận hiến
cuộc đời cho Nước Trời, bởi thế chính Ngài là người chỉ đường và hướng dẫn
chúng tôi và cấp dưỡng cho chúng tôi. Tỉ như, chúng tôi không bao giờ quên
sự quan phòng của Thiên Chúa, nếu chúng tôi không cố thu góp những điều cần
thiết, và chỉ quán xuyến bất cứ những gì ban cho chúng tôi. Tôi nghĩ với phương
cách này mà chúng tôi tiếp tục nhận được những ân huệ của Chúa, nhất là khi
chúng tôi không trở nên xa hoa và quá lo lắng cho tương lai thay vì chấp nhận
hiện tại. Chúng tôi cần uyển chuyển- khi đến lúc Thiên Chúa muốn, mọi sự sẽ
dễ dàng và khi không phải là lúc của Ngài thì mọi sự sẽ khó khăn. Chúng tôi
phải thật sự lắng nghe lời mời gọi mà Chúa gởi cho chúng tôi, được bày tỏ trong
bất cứ phương cách nào".
Và đây, Chị Kateri nói về
ân tình khi tín thác cuộc đời cho Thiên Chúa:
“Trong việc tín thác vào sự
quan phòng của Thiên Chúa chắc chắn có sự tự do. Chúng tôi cố sống với
hiện tại và không lo lắng về ngày mai, mặc dù sự hoạch định là một phần
của trách nhiệm. Có những người hoạch định cả năm trước, chúng tôi không
bao giờ làm như vậy. Và đôi khi họ không làm gì cả vì không hoạch định
trước, chúng tôi sẽ hành động mà không suy nghĩ nhiều. Phương cách của
chúng tôi tối thiểu là thử xem sao- và thường là nó có hiệu quả.”
Hãy để Chúa Giê-su dùng bạn mà không cần phải hỏi
ý kiến của bạn. Chúng tôi để Ngài lấy những gì Ngài muốn nơi chúng tôi.
Như thế hãy nhận bất cứ gì Ngài cho và hãy trao ban bất cứ gì Ngài lấy
với nụ cười thật tươi. Hãy nhận những quà tặng của Thiên Chúa và chân
thành biết ơn, Nếu Ngài ban cho họ một tài sản lớn, hãy tận dụng tài sản
đó, cố chia sẻ cho người khác, với những người không có gì cả. Hãy luôn
luôn chia sẻ cho người khác bởi vì ngay cả một chút giúp đỡ đó cũng có
thể giúp họ khỏi chán nản. Và đừng lấy nhiều hơn những gì cần, chỉ có
thế. Hãy chấp nhận bất cứ gì xảy đến.
Những nữ tu ở Nữu Ước được
nha sĩ Mark giúp đỡ rất nhiều. Có lần ông kể cho chúng tôi nghe
câu chuyện sau, nói lên quan điểm của tôi về sự chấp nhận.
“Tôi tin rằng mọi việc thì tuyệt hảo trong phương
cách của nó: vấn đề là do cách chúng ta nhìn. Tôi nhớ một lần tôi đang
nói chuyện với một nữ tu, vợ tôi đang mang thai và có thể bị xảy thai.
Lập tức tôi nghĩ ngay đến việc cầu nguyện để con tôi được bình an. Nhưng
rồi tôi thấy sai lầm khi cầu xin như vậy. Cầu nguyện là để xin sức mạnh
chấp nhận những gì Thiên Chúa hoạch định cho chúng ta.”
Trong Dòng Thừa Sai Bác Ái,
chúng tôi có mặt để giúp đỡ những người nghèo nhất trong những người
nghèo dưới bất cứ hình thức nào, là một hình thức đau khổ ẩn giấu
của Đức Ki-tô. Chúng tôi không nhận một đồng xu cho việc chúng tôi
làm, chúng tôi làm vì Đức Giê-su. Ngài lo lắng cho chúng tôi. Nếu
nGìa muốn công việc được hoàn tất, Ngài cho chúng tôi phương tiện.
Nếu Ngài không cho chúng tôi phương tiện, thì Ngài không muốn công
việc được hoàn tất.
Điều đó cũng áp dụng cho
tất cả mọi người, dù thuộc nữ tu Thừa Sai Bác Ái hay không. Cha
Bert White nhận xét:
“Tôi nghĩ khi bạn nhắm đến tiền bạc
và tài sản, bạn đi theo con đường vật chất của sự To Lớn, của sự Kếch
Sù, và Thêm Nữa. Nó trở nên thời khóa biểu của bạn, và đức tin sẽ bay
khỏi khung cửa. Phải có đức tin và tín thác vào Thiên Chúa- hãy tin tưởng
rằng mọi sự đều có mục đích của nó.
Không có hai thế giới- vật chất và tinh thần-
nhưng chỉ có một: Nước Thiên Chúa dưới Đất cũng như trên Trời. Nhiều
người chúng ta cầu nguyện: ‘Lạy Cha chúng con ở trên trời’ họ nghĩ rằng
Thiên Chúa chỉ ở trên đó, tạo dựng nên lưỡng tính của hai thế giới.
Nhiều người Tây phương thích tách biệt vật chất và tinh thần một cách
thoải mái và tiện lợi. Tất cả sự thật là một, mọi thực thể là một. Một
khi chúng ta rước lấy xác thể của Thiên Chúa xuống thế làm người mà,
đối với Ki-tô hữu, được thể hiện qua con người của Đức Giê-su Ki-tô,
thì chúng ta bắt đầu quí trọng mọi sự.”
THIÊN CHÚA THỬ THÁCH CHÚNG TA
|
|
|
|
|
|
|
|
Tất cả chúng ta đều có thể trở nên xấu hoặc tốt. Chúng ta không
sinh ra là xấu: mọi người đều có sự tốt lành bên trong. Một số giấu
đi, một số quên đi, nhưng cái tốt vẫn còn đó. Thiên Chúa tạo nên
chúng ta để yêu và được yêu, bởi thé chọn đường này hay đường khác
là Thiên Chúa thử thách chúng ta. Bất cứ sự xao lãng nào không muốn
sống bác ái đều dẫn đến việc chấp nhận sự xấu, và khi điều đó xảy
ra chúng ta không biết nó có thể lan tràn đến đâu. Đó là điều đáng
buồn. |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Nếu
một người chọn sự xấu, thì giữa họ và Thiên Chúa đã có một chướng
ngại, và người này không thể thấy Thiên Chúa cách tỏ tường. Đó là
lý do chúng ta phải tránh bất cứ sự cám dỗ nào vì nó sẽ tiêu diệt
chúng ta. Chúng ta có sức mạnh để vượt qua cám dỗ do sự cầu nguyện,
bởi vì nếu chúng ta gần Thiên Chúa, chúng ta sẽ lan tràn niềm vui
và tình yêu tới những người xung quanh.
Nếu sự xấu làm chủ ai đó, thì đến
lượt họ lan truyền sự xấu cho người xung quanh. Nếu chúng ta tiếp
xúc với những người như thế chúng ta phải cố giúp đỡ họ và cho họ
thấy Thiên Chúa lo lắng đến họ. Hãy cầu xin cho họ biết cầu nguyện
trở lại và như thế họ có thể nhìn thấy Thiên Chúa trong chính con
người họ và trong tha nhân. Chính điều này sẽ giúp đớ những người
xấu bởi vì mọi người- bất cứ ai- được tạo nên bởi cùng một bàn tay
yêu thương. Tình yêu của Chúa Ki-tô luôn luôn mạnh hơn sự dữ trên
thế gian, bởi thế chúng ta cần yêu và được yêu: đơn giản chỉ có
thế. Nó không phải là điều vất vả mới đạt được.
MỌI SỰ SỐNG ĐỀU ĐÁNG QUÍ ĐỐI VỚI
THIÊN CHÚA.
|
|
|
|
|
|
|
Thai nhi ở trong
số những người nghèo nhất trong những người nghèo. Chúng rất gần
với Thiên Chúa. Tôi luôn yêu cầu những bác sĩ trong các bệnh viện
ở Ấn Độ đừng bao giờ giết thai nhi. Nếu không ai muốn nuôi chúng,
tôi sẽ nhận chúng.
Tôi nhìn thấy Thiên Chúa trong mắt của những đứa trẻ- bất cứ đứa trẻ bị bỏ rơi
nào đều được chúng tôi chào đón. Rồi chúng tôi tìm cho các em một căn nhà qua
việc nhận con nuôi.
|
|
| |
|
|
|
|
|
|
|
Bạn
thấy, lúc nào người ta cũng lo lắng cho những trẻ em vô tội bị giết
trong chiến tranh, và họ cố ngăn cản điều này. Nhưng làm sao để
ngưng việc đó được nếu người Mẹ giết chính con mình? Mỗi một sự
sống đều đáng quí đối với Thiên Chúa, dù bất cứ tình cảnh nào. Trong
Sách Isaia, chương 43, câu 4, Thiên Chúa nói: “Con đáng
quí đối với Ta và Ta yêu con.”
Chúng tôi dạy cách điều hòa sinh
sản cho những người nghèo trong những trung tâm của chúng tôi trên thế
giới. Những người phụ nữ được phát cho những hột gỗ để họ có thể đếm ngày
của chu kỳ kinh nguyệt. Vợ chồng phải yêu thương và tôn trọng nhau thì
mới tập luyện được sự tự kiềm chế trong thời kỳ có thể thụ thai.
Như Chị Dolores nói, những điều này
để Thiên Chúa quyết định:
“Một khi chúng ta tin rằng mỗi một
người thì độc đáo và quý trọng trước mặt Thiên Chúa, thì chính Ngài là người
bên cạnh chúng ta trong đời sống và trong khi chúng ta thi hành công việc gì.
Ngài là ông chủ và Ngài cho chúng ta biết điều phải làm. Điều đó thật đơn giản
nhưng đôi khi chúng ta để Ngài sang một bên và nghĩ rằng chúng ta là người
có quyền.”
GIÁO HỘI LÀ GIA ĐÌNH
CHÚNG TA
|
|
|
|
|
|
|
|
Thiên Chúa không
tách biệt khỏi Giáo Hội vì Ngài ở khắp mọi nơi và trong bất cứ gì
và tất cả chúng ta là con cái Ngài- Ấn Độ giáo , Hồi giáo hay Ki-tô
giáo. Khi chúng ta tụ tập trong danh Ngài, điều này đem đến cho
chúng ta sức mạnh. Giáo hội cho chúng ta các linh mục, Thánh lễ
và các Bí Tích, là những gì chúng ta cần mỗi ngày để làm việc. Chúng
ta cần Thánh Thể (Chúa Giê-su trong Bánh Thánh và sự Thông Công
Thánh Thiện) vì nếu chúng ta không được nhận lãnh Chúa Giê-su thì
chúng ta không thể dâng hiến cho Ngài. |
|
| |
|
|
|
|
|
Giáo
hội là gia đình chúng ta và như bất cứ gia đình nào, chúng ta cần
có thể sống với nhau. Các Giám mục lúc nào cũng mời gọi Dòng Thừa
Sai Bác Ái mở những trung tâm mới và thường giúp đỡ chúng tôi tìm
những căn nhà. Tôi không thấy trở ngại gì khi là một người Công
giáo và thuộc về Giáo hội Công giáo: chỉ cần chúng ta yêu thương
và hiểu biết lẫn nhau. Tôi thường được hỏi ý kiến về vai trò của
Giáo hội ngày nay, về chỗ đứng của phụ nữ trong lòng Giáo hội, và
về tương lai, và tôi trả lời: tôi không có thì giờ để lo lắng về
những vấn đề này- có quá nhiều việc phải làm trong một ngày của
tôi. Chúng tôi phục vụ Đức Ki-tô. Trong nhà của chúng tôi Ngài đứng
đầu gia đình và Ngài quyết định mọi việc. Đối với Đức Ki-tô, Giáo
hội lúc nào cũng giống nhau, hôm qua, hôm nay, và ngày mai. Đối
với Thiên Chúa, mọi sự đều đơn giản- tình yêu của Thiên Chúa thì
lớn hơn mọi tranh chấp, là những gì sẽ qua đi.
ĐỨC TIN LÀ QUÀ TẶNG CỦA THIÊN CHÚA Ước muốn của Thiên Chúa là chúng
ta lớn lên trong đức tin, như Chị Theresina giải thích: |
|
|
|
|
|
|
|
“Đức
tin là phương tiện để lớn lên và trưởng thành. Có những người
được giáo dục rất nhiều, nhưng đức tin của họ vẫn ở mức độ ấu
trĩ, và họ không tìm thấy ý nghĩa trong cuộc đời. Có lẽ họ chưa
bao giờ đọc Kinh Thánh, chưa bao giờ biết tới Thiên Chúa, chưa
bao giờ thật sự biết đến con người tuyệt diệu của Ngài- bởi thế
họ nhìn Ngài với chút nghi ngờ. Đối với họ, Ngài là một quan tòa
hay một người cha rất nghiêm khắc không muốn họ có niềm vui.” |
|
Và đây, Chị Kateri bàn rộng về bản
chất của chính đức tin:
“Người Công giáo hiểu biết về ‘đức tin’ như một nhân
đức siêu nhiên được thổi vào trong linh hồn. Nó như có sức mạnh, có khả năng.
Thí dụ, nếu chúng ta không có chân thì chúng ta không thể bước đi. Nếu chúng
ta không có mắt thì chúng ta không thể thấy. Không có đức tin chúng ta không
thể tin những gì bí ẩn và ngoài khả năng hiểu biết của chúng ta. Bạn không
thể hiểu các bí ẩn của đức tin- nhưng chúng có ý nghĩa.
Đức tin là quà tặng của Thiên Chúa và tăng trưởng qua sự cầu
nguyện, cũng như hy vọng và tình yêu- vì đó là ba đức tính chính yếu cho
đời sống nội tâm.”
Sống đời Ki-tô hữu giúp đức tin tăng
trưởng. Có nhiều vị thánh ra đi trước chúng ta hướng dẫn chúng ta,
nhưng tôi thích những vị đơn giản, như thánh Têrêa Lisieux- Bông Hoa
Nhỏ của Chúa Giê-su. Tôi chọn ngài làm tên của tôi vì ngài thi hành
những điều tầm thường với tình yêu phi thường.
Thật tốt khi tìm hiểu về những việc
của các thánh và những người thánh thiện khác (một trong những quyển
sách tôi thích nhất là Seeds of the Desert của Charle DE Foucauld)
nhưng chúng tôi thấy Thiên Chúa dạy chúng ta tất cả những gì cần
biết qua hành động và công việc của chúng ta, như Chị Dolores giải
thích:
“Chúng tôi cố gắng và dành thì giờ để đọc
sách thiêng liêng: tôi rất thíh đọc sách về công việc của các thánh,
chúng rất giúp ích, và bất cứ những sách gì về Mẹ Maria- ngài là người
Mẹ tuyệt hảo nhất. Nhưng chungstooi không có nhiều thì giờ rảnh rỗi.
Thực sự tôi không cần đọc nhiều sách, bởi vì tôi luôn luôn được học
hỏi qua người khác. Một bệnh nhân bị bệnh AIDS mà tôi cùng làm việc
ở Nữu Ước và Hoa Thịnh Đốn là những vị thánh thời đại, những vị thánh
mới của Giáo hội. Khi họ lớn lên trong Chúa Giê-su, những ngày giờ,
giây phút sau cùng của họ thật thật tuyệt diệu đến nỗi đối với tôi,
câu chuyện đời họ là câu chuyện của một vị thánh.”
Đồng thời cũng thật quan trọng để
có thêm sự hiểu biết chính mình như một phần của việc tăng tiến tinh
thần- khi biết chính bạn và tin chính bạn có nghĩa bạn có thể biết
và tin Thiên Chúa. Thánh Au-gut-tinh nói: “Hãy
lấp đầy chính bạn trước và chỉ như thế bạn mới có thể trao ban cho
người khác.” Sự hiểu biết chính bạn tạo nên sự khiêm tốn, và
sự hiểu biết về Thiên Chúa tạo nên tình yêu, như Chị Kateri diễn tả:
“Khi một người lớn lên trong sự cầu nguyện họ cũng
lớn lên trong sự hiểu biết chính mình, và nếu không thấy mình tội lỗi
thì chắc chắn cũng thấy rằng mình rất dễ phạm tội. Và càng ngày càng dễ
chấp nhận sự yếu đuối của người khác hơn, bởi vì sâu trong tâm khảm, mỗi
người đều dễ phạm tội- tất cả chúng ta là con người, chúng ta đều có những
yếu đuối của con người.” TÔI TRÊN ĐƯỜNG ĐẾN THIÊN ĐÀNG |
|
|
|
|
| |
Tất cả mọi việc đều do Thiêu Chúa
quyết định. Ngài quyết định khi chúng ta sống và khi chúng ta chết.
Chúng ta phải đặt niềm tin
vào Ngài và thi hành những
công việc mà Ngài đã mời gọi chúng ta cho đến hơi thở cuối cùng,
như chị Dolores giải thích : |
 |
|
| |
“Mỗi ngày là sự chuẩn bị cho cái chết. Khi
nhận thức điều này, nó sẽ giúp chúng ta cách
nào đó, bởi vì những gì người phải trải qua hôm nay thì tôi cũng sẽ
phải trải qua ngày mai. Chúng ta phải học cách sống những ngày của chúng
ta trong sự hợp nhất với
Thiên Chúa. Sự chết chỉ là trở về với Thiên Chúa, nơi ngài ở,
và nơi chúng ta thuộc về.”
Mọi người đều có khả năng
lên Thiên Đàng. Thiên Đàng là nhà của chúng ta. Dân chúng hỏi tôi
về cái chết và tôi có trông đợi cái chết không, và tôi trả lời :
“Dĩ nhiên”, vì tôi đang về nhà. Chết không phải là chấm dứt, nó
chỉ là sự bắt đầu. Chết là sự tiếp nối đời sống. Đây là ý nghĩa
của sự sống vĩnh cửu; Đó là nơi linh hồn chúng ta đến với Thiên
Chúa trong sự hiện diện của Thiên Chúa, để nói với Thiên Chúa, để
tiếp tục yêu thương Ngài với tình yêu lớn hơn, bởi vì trên Thiên
Đàng chúng ta có thể yêu Ngài với trọn vẹn tâm hồn và linh hồn chúng
ta. Chúng ta chỉ có thể phó thác thân xác chúng ta khi chết – tâm
hồn và linh hồn chúng ta sống đời đời.
Khi chết, chúng ta sẽ ở với
Thiên Chúa và ở với những người đã ra đi trước chúng ta : gia đình
và bạn hữu chúng ta đang ở đó chờ dón chúng ta. Thiên Đàng phải
là một nơi tuyệt diệu.
Mọi tôn giáo đều có một vĩnh
cửu, một đời sống khác. Những người sợ chết là những người tin rằng
chết là chấm dứt. Tôi chưa từng biết có ai chết trong sợ hãi khi
người ấy được chứng kiến tình yêu của Thiên Chúa. Con người phải
làm hào với Thiên Chúa. Có nhiều người chết bất thình lình, bởi
thế nó cũng có thể xảy đến cho chúng ta bất cứ lúc nào. Dĩ vãng
thì đã qua và tương lai thì chưa tới; chúng ta phải sống mỗi ngày
như đó là ngày cuối cùng của chúng ta để khi Thiên Chúa gọi thì
chúng ta đã sẵn sàng, và đã chuẩn bị để chết với tâm hồn trong sạch.
     |
|
|
Tình yêu
KẾT QUẢ CỦA ĐỨC TIN LÀ TÌNH YÊU
Căn bệnh hiểm nghèo nhất của Tây phương hiện nay không phải là bệnh cùi hay ho lao : nó là bệnh bị khước từ, bị ghét bỏ, và không được chăm sóc. Chúng ta có thể chữa bênh tật thể xác bằng y dược, nhưng chỉ có thể chữa bệnh cô đơn, chán chường, và tuyệt vọng bằng tình yêu. Nhiều người trên thế giới đang chết vì miếng bánh nhưng cũng có nhiều người đang chết vì thiếu chút tình yêu. Sự nghèo nàn của Tây phương là một loại nghèo nàn khác lạ,- nó không chỉ nghèo nàn vì cô đơn nhưng còn nghèo về tinh thần. Họ đói khát tình yêu cũng như đói khát Thiên Chúa.
Bạn không thể đáp ứng được nhu cầu này trừ khi bạn có ân sủng của Thiên Chúa giúp đỡ. Trước hết chị Dolores và kế đó chị Kateri sẽ giải thích thêm về điều này :
“Chúng ta phải được Thiên Chúa yêu thương trước đã, và chỉ như thế chúng ta mới trao ban cho người khác được. Nếu chúng ta muốn trao tình yêu cho người khác chúng ta phairtranf đầy tình yêu đó. Thiên Chúa hành động trong phương cách này. Chính Ngài là người khuyến khích tất cả chúng ta thi hành những gì chúng ta đang làm, và nếu chúng ta cảm nhận được tình yêu của ngài ban cho chúng ta thì tình yêu ấy sẽ tỏa ra từ chúng ta. Tình yêu của Ngài khong có biên giới.”\
“Chỉ có một tình yêu và đó là tình yêu của Thiên Chúa.Một khi chúng ta yêu Chúa sâu đậm đủ chúng ta sẽ yêu thương người khác cũng như vậy. Bởi vì, khi chúng ta lớn lên trong tình yêu Thiên Chúa, chúng ta cũng biết tôn trọng hơn những gì Ngài đã tạo dựng, cũng như nhận biết và cảm tạ tất cả những quà tặng mà Ngài đã ban cho chúng ta.Và rồi một cách tự nhiên chúng ta muốn chăm sóc tất cả.
“Thiên Chúa tạo dựng thế giới cho sự vui sướng của con người – nếu chỉ khi nào chúng ta thấy được sự tốt lành của Ngài ở mọi nơi, Ngài lưu tâm đến chúng ta, Ngài nhận biết nhuwngxnhu cầu của chúng ta : một tiếng điện thoại chúng ta đang chờ đợi, một chuyến xe chúng ta được cung cấp, một lá thư trong hộp thư, … mọi sự nhỏ bé Ngài làm cho chúng ta hàng ngày. Khi chúng ta nhớ đến và nhận biết tình êu của Ngài ban cho chúng ta, chúng ta bắt đầu đi vào cuộc tình với Ngài bởi vì Ngài quá bận rộn với chúng ta.- bạn không thể từ chối Ngài. Tôi tin là không có gì trên đời may mắn hơn, đó là tình yêu của Thiên Chúa, là chính Ngài.”
Khi bạn biết Thiên Chúa yêu thương bạn là dường nào, lúc ấy bạn sẽ sống cuộc đời chiếu tỏa tình yêu ấy. Tôi luôn luôn nói rằng tình yêu khởi sự từ nhà : gia đình trước đã, và sau đó đến thành phố hay đô thị. Thật dễ để yêu thương những người xa chúng ta, nhưng không luôn luôn dễ để yêu thương những người sống với chúng ta hay ngay bên cạnh chúng ta.. Để yêu thương một người, bạn phải tiếp xúc với người đó, trở nên thân thiên. Ai ai cúng cần tình yêu. Ai ai cũng muốn biết rằng họ được đón nhận, và như thế họ thật quan trọng đối với Thiên Chúa.
Chúa Giê-su nói : “Hãy yêu thương nhau như Thầy yêu thương các con.” Ngài cũng nói : “Bất cư sđiều gì con làm cho người bé mọn nhất của anh chị em Ta, con đã làm cho chính Ta.”. Bởi thế chúng tôi yêu Ngài trong những người nghèo. Chúa nói : “Ta đói và các con đã cho Ta ăn … Ta trần trường và con đã cho Ta mặc.’
Tôi luôn nhắc nhở những tu sĩ nam nữ là ngày của chúng ta gồm hai mươi bốn giờ với Chúa Giê-su. Chị Theresina giải thích thêm, và cha Bert White cũng cho biết quan điểm của ngài :
“Chúng tôi là những người tận hiến cho sự chiêm niệm nên đời sống chúng tôi đặt trọng tâm ở cầu nguyện và thinh lặng. Việc làm của chúng tôi là thể hiện những gì chúng tôi suy niệm, kết hợp với Thiên Chúa trong bất cứ công việc nào chúng tôi làm, và qua cong việc (chúng tôi gọi việc Tông đồ) chúng tôi nuôi dưỡng sự kết hợp với Thiên Chúa, bởi thế cầu nguyện và hành động, hành động và cầu nguyện tiếp tục tràn lan.”
“Gandhi nói: ‘Hãy hành động, nhưng đừng tìm kiếm hoa quả của hành động’. Hành động của bạn phát sinh từ bản chất con người bạn, đó là hoa quả. Nó gần giống như được yêu –khi tình yêu tràn lan đến người mà bạn yêu.”
Sau đây là lời cầu nguyện mà mỗi tu sĩ Bác Ái Truyền Giáo đọc trước khi làm việc tông đồ. Lời ấy cũng được dùng như lời cầu nguyện của y sĩ trong trung tâm Shishu Bhavan, trung tâm trẻ em ở Calcutta :
Lạy Chúa, vua chữa lành, con quỳ gối trước Ngài,
vì mọi quà tặng tuyệt hảo đều phát xuất từ Chúa, xin bạn cho con đôi tay khéo léo, một tâm trí minh mẫn, một tâm hồn tử tế và hiền lành.
Xin cho con chỉ nhắm đến một mục đích, đó là sức mạnh để xoa dịu phần nào sự đau khổ của anh chị em con, và thực sự nhận biết đó là điều tiên quyết của con.
Xin lấy khỏi tâm hồn con những xảo trá và trần tục, với đức tin của một đứa trẻ, con trong cậy vào Chúa.
SỰ ẤM ÁP CỦA BÀN TAY CHÚNG TA
Yêu thương thì không hạch sách và bác ái thì không phải là bố thí, nó liên hệ đến tình yêu. Bác ái và tình yêu thì giống nhau – với lòng bác ái bạn cho đi sự yêu thương, như thế đừng bó thí nhưng hãy mở lòng với người khác. Khi ở Luân-đôn, tôi đến thăm những người vô gia cư trong nhà phát thức ăn của các chị. Một ông, thườngsống trong những cái thùng giấy, nắm bàn tay tôi và nói : “Đã từ lâu tôi không còn cảm thấy sự ấm áp của bàn tay con người.”
Mary, một trong những người tình nguyện, có thêm những ý kiến để đến với người khác :
“Tôi thấy sự giúp đỡ thực tế có thể nhục mạ người ta trừ khi nó được thi hành với tình yêu. Không ai muốn xin xỏ người khác. Tôi cũng thấy khi cố tiếp xúc với người ta ở vào tình cảnh như thế này thì không gì tốt hơn là trong một phương cách có tổ chức, như tiếp tay với các nữ tu phân phối thức ăn. Cách tốt nhất là đừng quá bận rộn phân phát hay dọn dẹp, nhưng cố nói chuyện với họ, hay ngồi với người nào đó –cố để tiếp xúc một cách thân tình. Nhiều người trong bọn họ có mang theo những hình ảnh và bạn có thể hỏi họ cho xem những hành ảnh đó –hay nói vui đùa về kiểu tóc của họ- bất cứ gì !
“Điều quan trọng là cố tìm ra một điểm để tiếp xúc ngay cả một câu nói : “Bạn ăn có ngon không?” Nếu thấy có ai đứng hay ngồi một mình thì hãy lợi dụng cơ hội ấy để đến với họ.”
Tình yêu không có ý nghĩa nếu không được chia sẻ. Tình yêu phải có hành động. Bạn phải yêu mà không mong đợi, làm điều gì đó vì yêu, chứ không vì những gì bạn sẽ nhận được. Nếu bạn trông đợi đền đáp, thì đó không phải là tình yêu, bởi vì tình yêu thật là yêu không điều kiện và không mong đợi.
Nếu cần thì Thiên Chúa sẽ hướng dẫn bạn, như Ngài đã hướng dẫn chúng tôi phục vụ những người bị bệnh AIDS. Chúng tôi không xét đoán họ, chúng tôi không hỏi xem chuyện gì đã xảy ra cho họ và làm sao họ bị bệnh, chúng tôi chỉ thấy nhu cầu và chăm sóc họ. Tôi nghĩ Thiên Chúa muốn nói với chúng tôi điều gì đó qua bệnh AIDS, cho chúng tôi một cơ hội để chứng tỏ tình thương của chúng tôi. Những người bị bệnh AIDS đã khơi dậy lòng yêu thương dịu dàng trong những người mà có lẽ họ đã khép kín và quên đi tình yêu ấy.
Chị Dolores cho thấy chỉ cần ở đó với lòng yêu thương cũng đã đủ :
“Lúc đầu những người bị bệnh AIDS thật sợ hãi khi đến với chúng tôi. Thật khó cho họ phải đương đầu với sự kiện là họ sắp chết. Nhưng khi ở với chúng tôi và nhìn thấy thái độ của chúng tôi đối với những người khác trong giây phút hấp hối, họ đã thay đổi. Tôi nhớ ở Nữu-ước, bà mẹ của một thanh niên người Puerto Rico hứa sẽ săn sóc anh nếu anh đồng ý về nhà. Anh cảm ơn bà và anh muốn ở với chúng tôi. Một ngày kia anh nói với tôi : “Tôi biết khi tôi chết, chị sẽ ở đó nắm tay tôi”, vì anh đã từng thấy chúng tôi làm như thế với người khác và anh biết rằng anh sẽ chết cách cô đơn.
“Nó thật đơn giản. Người sắp chết bị khích động bởi tình yêu họ nhận được và đó có thể chỉ là một sự chạm tay, hay một ly nước, hay cho họ sự ngọt ngào mà họ ao ước. Chỉ cần đem cho họ những gì họ yêu cầu , và họ thỏa mãn. Khi biết có người chăm sóc họ, có người thương yêu họ, có người còn muốn sự hiện diện của họ, đó là sự giúp đỡ lớn lao đối với họ. Qua những điều đó, họ tin rằng Thiên Chúa phải nhân lành hơn, độ lượng hơn, và linh hồn họ được nâng lên Thiên Chúa. Chúng tôi không giảng dạy, chúng tôi chỉ hành động với lòng bác ái, họ bị khích động bởi ân sủng của Thiên Chúa”.
Thầy Geoff, giám đốc Bác Ái Truyền Giáo nam tu sĩ, cũng nói về cách tốt nhất để dâng hiến tình yêu :
“Khi những người bị hất hủi và khinh bỉ được chấp nhận bởi người khác và được yêu thương, khi họ thấy người khác tốn thì giờ và sức lực cho họ, điều đó đã nói lên rằng, dù gì đi nữa, hị không phải là đồ bỏ.
“Chắc chắn rằng tình yêu phải được thể hiện trước hêt qua việc ở với họ, trước khi thể hiện điều gì đó cho họ. Chúng tôi phải liên tục nhắc nhở nhau về điều này bởi vì rất có thể chúng tôi chỉ làm như một cái máy. Bạn thấy đó, nếu hành động của chúng ta không phát sinh từ ước muốn ở với họ trước đã thì hành động đó trở thành những công việc xã hội. Khi bạn muốn ở với người nghèo bạn mới có thể nhận thấy nhu cầu của họ, và nếu bạn thực sự yêu thương họ thì tự nhiên bạn muốn làm những gì có thể để diễn đạt tình yêu của bạn. Phục vụ, trong một phương cách, chỉ đơn giản là một phương tiện để diễn tả sự hiện diện của bạn vì người đó –và thường thường với những người thật nghèo bạn không thể giảm bớt tất cả những khó khăn của họ. nhưng bởi ở với họ, vì họ, bất cứ gì bạn làm cho họ thì thật khác biệt. Điều chúng tôi muốn nói những người nghèo là : chúng tôi không thể giải quyết hết các khó khăn của bạn, nhưng Thiên Chúa yêu thương bạn rất nhiều vafchungs tôi ở đây để nói lên tình yêu đó. Và nếu chúng tôi có thể giúp họ bớt đau đớn hay khỏi hẳn bệnh tật, điều đó không quan trọng bằng việc nhắc nhở cho họ biết là ngay cả trong sự đau khổ và khốn cùng, Thiên Chúa vẫn yêu thương họ. Dĩ nhiên đó là điều rất khó để chuyển đạt, nhưng chúng tôi tin rằng điều tiên quyết là ở với họ. Nếu bạn tốn thì giờ cho một người thì điều đó cũng có giá trị diễn đạt tình yêu như những gifbanj có thể làm cho họ.”
Sau đây, một trong hững người thiện chí, Nigel, diến tả cảm nghiệm của anh khi làm việc trong nhà dành cho những người hấp hối và tuyệt vọng ở Calcutta :
“Khi mới đến giúp đỡ ở Nirmal Hriday tôi cảm thấy chán ngán chỗ đó vì đầy những bệnh tật, và tôi cảm thấy tuyệt đối vô dụng, tôi nghĩ, mình đang làm gì ở đây ?
“Sau này, khi trở về Anh-quốc, tôi nói chuyện với một trong những nữ tu về điều này. Tôi kể rằng, tôi học cách nói chuyện bằng điệu bộ rất nhanh, nên tôi phân biệt được ngay họ muốn uống nước hay muốn làm việc vệ sinh và tôi thi hành ngay lập tức. Nhưng, ngoài những việc đó ra, tôi không làm được gì nhiều. Hầu như tôi chỉ ngồi bên cạnh giường bệnh và đánh thức họ hay cho họ ăn uống. Đôi khi họ cám ơn, nhưng không phải luôn luôn như thế vì họ sắp chết. Bởi thế khi nữ tu hỏi tôi tiến bộ như thế nào, tôi trả lời : ‘Tôi chỉ ngồi đó nhìn họ thôi.’ Và chị nữ tôi nói với tôi : ‘Đức Mẹ và Thánh Gioan đã làm gì dưới chân Thánh giá ?’”
Chúng ta có nhìn người nghèo khổ với lòng thương xót không ? Họ không chỉ đói ăn, họ còn muốn được coi như một con người. Họ đói khát sự công chính và muốn được đối xử như chúng ta. Họ đói khát tình yêu của chúng ta.
MỖI MỘT HÀNH ĐỘNG YÊU THƯƠNG LÀ MỘT LỜI CẦU NGUYỆN
Không phải bao nhiêu công việc bạn làm nhưng bao nhiêu tình yêu bạn đặt vào công việc và chia sẻ với người khác mới là quan trọng. Cố đừng xét đoán người khác. Nếu bạn xét đoán người khác thì bạn không thể yêu họ. Thay vào đó, cố giúp họ bằng cách nhìn thấy nhu cầu của họ và hành động để gặp gỡ họ. Tỉ như, người ta thường hỏi tôi nghĩ gì về những người đồng tính luyến ái, và tôi luôn trả lời rằng tôi không xét đoán người khác. Không phải là những gì đã làm hay không làm, nhưng những gì bạn đã hoàn tất mới là vẫn đề trong mắt Thiên Chúa.
Chúng tôi đặt những dòng chữ sau đây ở cửa nguyện dường trong Nhà Mẹ. Lời này được cha Edward le Joly viết sau khi chúng tôi nói chuyện vào năm 1977, và giải thích cách chính xác những công việc của chúng tôi :
Chúng tôi không ở đây để lao động, chúng tôi ở đây vì Chúa Giê-su. Tất cả những gì chúng tôi làm là vì Ngài. Trước hết chúng tôi là tu sĩ, không phải là những cán sự xã hội, không phải là thầy cô, không phải là y tá hay bác sĩ, chúng tôi là những nữ tu. Chúng tôi phục vụ Chúa giê-su trong người nghèo. Chúng tôi săn sóc Ngài, cho Ngài ăn, cho Ngài mặc, thăm viếng Ngài, an ủi Ngài trong những người nghèo, người bị hắt hủi, người bệnh tật, người mồ côi, người hấp hối. Nhưng tất cả những gì chúng tôi làm, lời cầu nguyện của chúng tôi, công việc của chúng tôi, sự cực khổ của chúng tôi là vì Chúa Giê-su. Đời sống chúng tôi không có lý do hay động lực nào khác. Đây là điều mà nhiều người không thể hiểu.
Sau đây là một số điều và những thí dụ của chị Dolores, thầy Geoff và một tình nguyện viên, Linda, về loại việc làm của tình yêu :
“Ở Tây phương có quá nhiều người cô đơn. Hầu hết những người cô đơn chỉ cần có ai đó ngồi với họ, ở với họ, cười với họ, vì nhiều người không có gia đình và sống một mình, họ bị giam hãm. Bởi thế, trong những dịp lễ lạc, khi tôi làm việc ở Nữu-ước, chúng tôi đem những người này lại với nhau trong buổi họp mặt, để họ có thể gặp nhau và họ thực sự trông chờ những dịp như thế. Chúng tôi tổ chức một ngày đặc biệt cho họ - chúng tôi cho họ một bữa ăn và vài cái bánh – và chỉ cần đưa họ ra khỏi nhà và hòa đồng với người khác là chúng tôi đã đem hạnh phúc đến cho đời họ.
“Chúng tôi cung cấp thức ăn cho những người lang thang. Họ đến bữa ăn nhưng một số người không ăn gì cả. Họ chỉ muốn ở trong một khung cảnh an lành và êm đềm, và thường thường sau khi chúng tôi cầu nguyện, họ ra về. Đa số họ không muốn đến đó chỉ để ăn, họ muốn tiếp xúc với nơi họ được đón nhận, được yêu thương, được cảm thấy mong muốn, và tìm chút bình an trong tâm hồn. Sự phấn khởi cá nhân thì quan trọng.
“Ở Tây phương chúng ta có khuynh hướng tìm lợi lộc, là nơi mọi sự được đo lường theo kết quả và rốt cuộc chúng ta càng làm việc nhiều để có kết quả. Ở Đông phương, nhất là ở Ấn-độ, tôi thấy người ta vui lòng với hiện tại, họ chỉ ngồi dưới vây chuối cả ngày để nói chuyện với nhau. Người Tây phương chúng ta có thể coi đó là phí thời giờ. Nhưng nó có giá trị của nó. Ở với ai đó, nghe họ nói chuyện mà không cần biết thời giờ và không cần lo lắng kết quả, thì điều đó như day chúng ta về tình yêu. Thành quả của tình yêu thì ở trong tình yêu –không ở trong kết quả của tình yêu. Dĩ nhiên, khi ở trong tình yêu ai cũng muốn điều tốt nhất cho người khác, nhưng dù kết quả có ra sao nó cũng không xác định được giá trị của những gì chúng ta đã làm. Càng bớt đi được yếu tố ưu tiên của kết quả chúng ta càng có thể học biết về yếu tố chiêm niệm của tình yêu. Có tình yêu tỏ lộ trong sự phục vụ và tình yêu trong sự chiêm niệm. Đó là sự quân bình của cả hai mà chúng ta phải cố đạt được. Tình yêu là chìa khóa để tìm được sự quân bình này.
“Giúp đỡ những trẻ em ở Shishu Bhavan ở Calcutta thật đặc biệt cho tôi. Tôi thấy thật phấn khởi vì các em. Một buổi sáng chúng tôi ngồi thành vòng tròn ca hát thật lâu và tôi cầm tay một em trai tàn tật, em nhìn tôi với nụ cười thật trọn vẹn niềm vui và ánh mắt yêu thương. Em có sự bình thản sâu đậm trong em. Tôi nhớ đến điều này như một cảm nghiệm tinh thần sâu xa.”
YÊU CHO ĐẾN KHI ĐAU KHỔ
Chúng ta phải lớn lên trong tình yêu, và để thi hành điều này chúng ta phải tiếp tục yêu thương và yêu thương, rồi cho đi và cho đi cho đến khi đau khổ - đó là phương cách mà chúa giê-su đã làm. Thi hành những gì tầm thường với tình yêu khác thường: những gì tầm thường như chăm sóc người đau yếu, người không nhà, người cô đơn và người bị ghét bỏ, tắm rửa và giặt giũ cho họ.
Bạn phải cho đi những gì bạn bị thiệt thòi. Như thế, cho đi không chỉ những gì dư thừa, nhưng những gì bạn không thể sống nếu không có hay không muốn sống mà không có, đó là những gì bạn thậy sự yêu thích. Như thế món quà của bạn trở thành một hy sinh, có giá trị trước mặt Thiên Chúa. Bất cứ hy sinh nào cũng có ích nếu được thi hành vì tình yêu.
Cho đi cho đến khi đau khổ - sự hy sinh – cũng là điều tôi gọi là việc làm của tình yêu. Mỗi ngày tôi thấy tình yêu này – trong trẻ em, đàn ông, đàn bà. Có lần tôi đang đi trên đường và một người ăn xin đến với tôi và nói : “Mẹ Tê-rê-sa, mọi người đều cho Mẹ, tôi cũng muốn cho Mẹ. Hôm nay, cả một ngày tôi kiếm được 29 xu (tiền Ấn) và tôi muốn cho Mẹ.” Tôi suy nghĩ đôi chút :nếu toi nhận, ông ấy sẽ không có gì ăn tối nay, và nếu tôi không nhận sẽ làm ông đau khổ. Bởi thế tôi đưa tay ra đón lấy số tiền, tôi chưa bao giờ thấy niềm vui trên khuôn mặt ai như của ông đó- người ăn xin đó cũng có thể cho Mẹ Tê-rê-sa một cái gì. Đó là sự hy sinh lớn cho người nghèo này, họ phải ngồi dưới nắng cả ngày mới xin được 29 xu. Thật tuyệt diệu : 29 xu thì quá ít và tôi không thể mau được gì, nhưng khi ông ấy cho đi và tôi nhận, nó như cả ngàn đồng vì nó được cho đi với vô lượng tình yêu.
Một ngày kia tôi nhận được một lá thư từ một em bé ở Hoa-ky. Tôi biết em còn bé vì chữ viết em thật to : “Mẹ Tê-rê-sa con yêu Me nhiều lắm nên con gửi cho Me tiền để dành của con.”, và trong lá thư có tấm chi phiếu trị giá 3 đô-la. Cũng thế, một chị ở Luân-đôn nói với tôi, ngày kia, có một em bé gái đến nhà ở Kilburn với một túi tiền cắc 1 xu và em nói : “Cái này cho người nghèo.” Em không nói : “Cái này cho Mẹ Tê-rê-xa” hay “Cho Dòng Bác Ái Truyền Giáo.”
Mới đây một đôi vợ chồng trẻ mới làm đám cưới. Họ quyết định đám cưới thật đơn giản – cô dâu mặc chiếc áo sa-ri bằng vải co-ton thường và chỉ có cha mẹ đôi bên hiện diện- và họ cho chúng tôi tất cả số tiền mà họ dành dụm cho một đám cưới linh đình. Họ chia sẻ tình yêu của họ với người nghèo. Những điều như thế xảy ra hàng ngày. Bởi chính mình trở nên nghèo nàn, bởi yêu thương cho đến khi đau khổ, chúng ta mới có thể yêu thương sâu đậm hơn, tuyệt hảo hơn, trọn vẹn hơn.
Một trong những người tình nguyện, cô Sarah, nói lê cảm nghiệm của cô về loại tình yêu này khi làm việc trong nhà của chúng tôi ở San Francisco :
“Điều tôi hiểu được khi yêu đến đau khổ là cứ yêu dù bạn không hiểu tình cảnh, con người hay bất cứ gì. Nói thì dễ hơn hành động, nhưng có một thời gian tôi có thể thi hành được điều này. Sau một thời gian sống thân tình với những người ở đó, và có một người tên Chris từ trần, điều đó khiến tôi thật đau khổ. Tôi không muốn trở lại nơi ấy – thật vậy tôi đã không trở lại đến hai hay ba tuần. Tôi thức dậy và sẵn sàng đến đó – và rồi tôi lại không đi. Các chị hiểu điều này thật nhiều. Đó là cách họ giúp tôi, vì họ không xét đoán hay lên án. Họ nói : “Không sao cả - trở lại khi nào bạn muốn.”. Khi tôi than khác vì Chris sau khi anh cết, tôi được họ bảo rằng : “Nhà này là để cho họ chết. Thật ích kỷ nếu chúng ta than khóc, vì như thế chúng ta chỉ nghĩ đến mình và không nghĩ về chỗ của họ - ở với Thiên Chúa. Chúng ta phải vui mừng cho họ.” Đó là thái độ của các chị.
“Tôi không phải là một thiện nguyện viên làm việc toàn thời gian, nhưng những người thi hành công việc đó ngày này sang ngày khác phải hiểu nhiều về sự yêu thương cho đến khi đau khổ. Nếu bạn ở trong môi trường đó và lúc nào cũng cho đi, bạn sẽ ngày càng trở nên tinh xảo hơn trong nghệ thuật bác ái và trở nên nguồn tinh thần của Thiên Chúa. Những người tình nguyện toàn thời gian thật đặc biệt – Thiên Chúa lấp đầy họ mỗi ngày. Trong thế gian, thật dễ để giả bộ yêu thương vì không ai đòi hỏi bạn phải cho đi cho đến khi đau khổ - cho đến khi bệnh hoạn.”
NGƯỜI ĐAU KHỔ VUI VẺ
Tinh thần của Dòng Thừa Sai Bái Ái là hoàn toàn phó thác cho Thiên Chúa, yêu thương tin tưởng nơi người khác, và vui vẻ với mọi người. Chúng tôi phải chấp nhận chịu đau khổ với niềm vui, chúng tôi phải sống khó nghèo với sự tín thác cách vui vẻ. Thiên Chúa thích những người cho đi cách vui vẻ. Cho đi với nụ cười là cách tốt nhất. Nếu bạn luôn sẵn sàng để nói : “Xin vâng” đối với Chúa, tự nhiên bạn sẽ có nụ cười cho mọi người và bạn có thể với ân sủng của Thiên Chúa, cho đi đến khi đau khổ.
Hai tình nguyện viên, Sarah và Dave, khám phá giá trị của đường lối này trong nhà của chúng tôi ở San Francisco và Luân Đôn :
“Điều tôi thích nơi các chị là khi có sự khó khăn họ vẫn có thể vui đùa với các khó khăn đó. Và, khi lỗi lầm xảy ra, họ điều chinhrvaf lại tiếp tục. Nhưng một số các chị nói với tôi rằng có những lúc thật khó khăn và họ thấy buồn rầu vfa họ khóc cho gia đình họ. Bạn biết là họ cũng có cha mẹ, anh chị em gặp khó khăn hay đau yếu và họ không thể làm gihf khác hơn là cầu nguyện. Bởi thế họ cảm thấy buồn, họ cũng khóc nữa. Họ là con người – họ yêu Chúa và yêu người ta.”
“Khi làm việc với các chị tôi thấy họ thật đơn sơ. Tôi giao tiếp với họ hằng ngày, cùng làm việc chung, làm việc ở dưới bếp, lau chùi nhà, phân phát thức ăn, lái xe đi chợ và nói chuyện với các bác sĩ hay chuyên gia tâm lý, và đôi khi phải đối phó với những người thật khó tính. Và họ luôn luôn vui vẻ. Không phỉa là nghiến răng vui vẻ, mà thật như vậy.
“Tôi tin là sự hăng hái bên ngoài là kết quả của niềm vui bên trong mà họ cảm nhận được. Tôi biết là bất cứ ai làm việc với họ đều ngạc nhiên khi thấy họ quỳ hàng giờ trong Nhà Nguyện, và họ rất sung sướng. Giây phút họ sung sướng nhất là lúc cầu nguyện –họ trông mong đến lúc đó, họ hăng hái cầu nguyện để được tái bồi dưỡng và sau đó lại hăng hái như trước để cho đi những năng lực mà họ vừa nhận được. Đây không phải là sự cuồng tín, nhưng là sự khao khát thực sự để chia sẻ những gì họ có. Cũng như họ không giữ của cải vật chất cho họ : bất cứ những gì cho họ, quần áo hay thực phẩm hay tiền bạc hay bất cứ gì – túi giây, dây cao su – họ cho đi hết. Mọi thứ đến rồi đi.
“Tôi nghĩ là Thiên Chúa cho họ rất nhiều và Ngài yêu thương họ rất nhiều. Tôi yêu họ, và tôi bị lôi cuốn đến với họ bởi cách họ làm vui lòng Thiên Chúa. Ân sủng và năng lực của họ là từ Thiên Chúa –đó là tình yêu hỗ tương, mà sau đó họ tỏ cho chúng ta. Tôi nhận thấy điều này trong mỗi một chị, nhưng họ không rập khuôn, họ là một cá nhân riêng biệt, họ có cá tính riêng của họ.”
Khẩu mật của Ki-tô hữu tiên khởi là niềm vui, bởi thế chúng ta hãy phục vụ Thiên Chúa với niềm vui. Chị Kateri giải thích cảm tưởng của chị về điều này :
“Khi tôi làm việc ở trung tâm chữa trị ung thư não ở Nưu-ước và tôi cầu nguyện hàng ngày. Ngày kia có người hỏi tôi là tôi đang sung sướng về điều gì, họ có ý nói là tôi đang yêu ai. Thật sự thì không hẳn như vậy –nó chỉ là cảm nhận tình yêu của Thiên Chúa. Tôi thật hạnh phúc và thật tràn đầy khi sự liên hệ của tôi với Thiên Chúa gia tăng. Điều đó khiến tôi tràn đầy niềm vui.”
Niềm vui là tình yêu, niềm vui là sự cầu nguyện, niềm vui là sức mạnh. Thiên Chúa yêu thích người cho đi cách vui vẻ, và nếu bạn cho đi cách vui vẻ bạn sẽ cho đi thêm nữa. Một con tim đầy niềm vui là kết quả của một con tim bừng cháy tình yêu.
Công việc của tình yêu luôn luôn là công việc của niềm vui. Chúng ta không cần tìm kiếm hạnh phúc : nếu chúng ta yêu thương người khác chúng ta sẽ được hạnh phúc. Đó là quà tặng của Thiên Chúa.
    
|