| Trong ngày |
535 |
| Hôm qua |
2131 |
| Trong tuần |
4572 |
| Trong tháng |
21424 |
| Tất cả |
500142 |
|
CỘNG ĐOÀN BÊTANIA
Giáo xứ Đức Tin, quận Gò Vấp-Thuộc Tống Giáo phận Sài Gòn.
|
 |
Cộng đoàn Bêtania được biết đến như một
mái ấm tình mẹ (Nhà mở). Cộng đoàn được hình thành vào những ngày cuối
năm 1996 tại Giáo xứ Đức Tin, số 94/1 Phan Văn Trị, Phường 10, Quận
Gò Vấp, thuộc Giáo phận Sài Gòn.
Đây là mái ấm đón nhận các cô gái cơ nhỡ với mục đích
tránh phá thai để cứu thai nhi. Sau hơn 13 năm phục vụ, Mái ấm tình mẹ
tại Cộng đoàn Bêtania đã tiếp đón hơn 800 cô gái đến với mái ấm và đã cứu
được hơn 800 thai nhi khỏi bị giết hại. Các cô gái trẻ đến với mái ấm đều
tìm lại được bình an và niềm vui sống; . |
Mẹ Nirmala, Bề trên Tổng quyền dòng TSBA, Sister Lysa, Phó Tổng
quyền và Sister Leon, Bề trên miền Hongkong,
thăm mái ấm Tình Mẹ tại Gx. Đức Tin, Gò Vấp (dịp
tháng 06/2006) |
được giáo dục nhân bản và hướng
nghiệp tùy theo khả năng mỗi người; một số em đã được các soeurs giúp tham
vấn để hòa giải với gia đình, tìm lại được hạnh phúc sum họp. Cảm
nhận mối đồng cảm và yêu thương chân tình của các Soeurs, cũng
như được chung sống và chia sẻ các giờ cầu nguyện, một số bà
mẹ trẻ đã học giáo lý và xin gia nhập đạo để được làm con cái
Chúa cả mẹ và con.
Trung bình, Cộng đoàn Bêtania luôn vui sống với 20 - 25 bà mẹ
trẻ và hơn 20 các bé sơ sinh và các cháu nhỏ từ 0 tháng tuổi đến 5 tuổi. |

|
Sr. M.Martin ô Hàn Lệ Thúy cùngcác cô gái cơ nhỡ và các bé tại
mái ấm Tinh Mẹ, Gx. Đức Tin, quận Gò Vấp (năm
2007)
|
|
|
|
|
|
Sau
đây là tâm tình của một bà mẹ trẻ dấu tên tại Mái ấm
tình mẹ của Cộng đoàn Bêtania: “Con sinh ra ở miền trung
Việt Nam, và lớn lên tại Thành phố Huế - một thành phố
cổ. Huế khác hẳn với các thành phố lớn ở Việt Nam. Con
rời Huế lên Thành phố Hồ Chí Minh, nơi con cảm thấy thật
sự cô đơn vì không có ai để thăm hỏi, nói chuyện hay
thư từ gì. Con đang chết một cái chết thinh lặng không
ai biết đến và cũng chẳng ai ngó ngàng. Đôi khi có người
nào tử tế ngồi lại nói chuyện với con và hỏi thăm con
về gia đình là con cảm động không nói lên được một lời.
Nước mắt chảy dài trên má, con chỉ biết khóc, khóc và
khóc. Cuối cùng, con đã quyết định đặt bút viết về thân
phận kém may mắn của con, về bệnh tật và định mệnh của
mình. Con được sinh ra trong một gia đình rất đáng yêu,
được cha mẹ rất đỗi yêu thương và chăm sóc tử tế. Cha
mẹ đã làm việc vất vả để cho con được theo đuổi việc
học. Con đã được dạy phải biết giúp đỡ những người gặp
hoàn cảnh khó khăn, và nói chung con rất tin tưởng nơi
mọi người và sống rất lạc quan. Con
rất ngây thơ và đã từng nghĩ rằng cuộc đời này |
 |
chỉ toàn những điều
tốt lành và những con người chân thật. Con chẳng biết gì về cuộc
sống đầy đảo điên. Con thấy mình như hạt cát bị hất tung giữa sa
mạc đầy dối trá. Con lớn lên trong một gia đình mà mọi người trong
nhà đều tin tưởng lẫn nhau. Thế nhưng khi phát hiện con đã có thai,
thì cha mẹ đã tống khứ con ra khỏi mái nhà duy nhất là nơi con
đã từng gắn bó và yêu thương. Cha mẹ không những từ bỏ con mà còn
đối xử tệ bạc như thể đối với họ con đã chết. Hơn thế nữa, họ còn
nói rằng họ ước gì đừng bao giờ có đứa con gái như con. Anh chị
con cũng đồng tiếng đồng lòng đối xử tệ bạc và tấn công con. |
Các chị em Thừa Sai cùng các má và các bé tại Hội trường Nhà Thờ
Đức Tin, Gò Vấp (năm 2005) |
|
|
|
Con
đã suy nghĩ nhiều về tình trạng của mình và đi đến kết luận rằng
con đường duy nhất có thể giải thoát con khỏi tình trạng cùng khốn
này là cái chết. Nhưng khi nghĩ đến đứa con đang lớn dần trong
bụng, con đã không đủ can đảm để tự sát. Cha mẹ con đã cho con
hai sự lựa chọn: hoặc là phá thai thì con được ở lại trong nhà,
còn nếu giữ lấy đứa bé thì con phải ra đi. Con đã bị từ chối và
không biết phải làm gì. Con tự hỏi, nếu con để đứa bé chào đời
thì hai mẹ con sẽ sinh sống ra sao nếu không có sự trợ giúp và
nâng đỡ yêu thương của gia đình ? Còn nếu con tự mình nuôi con
thì con sẽ biết đi về đâu giữa cuộc đời mênh mông đầy gian dối
lừa đảo này ?... Con là ai nếu không phải là một đứa con gái bạc
nhược và yếu đuối ? Và rồi con vẫn luôn bị ám ảnh với ý định tự
tử, vì con thực sự cảm thấy mình là một gánh nặng cho gia đình
và cho xã hội. |
|
|
Như các thiên thần.
Các bé thơ thoát khỏi nạn giết hại, được hạnh
phúc sinh ra làm người trong thế giới
đầy yêu thương và hy vọng.
(Các bé trong Ngày Hội Bé Khỏe-Bé Ngoan, tại mái ấm Tình Mẹ, Gò Vấp,
tháng 12/2008) |
Một
ngày kia, khi con đang đi dạo dọc bờ sông thì gặp một
người phụ nữ, cô nhìn vẻ mặt của con và chợt nhận ra rằng con
đang có điều gì đó đau khổ. Không giống như những người con
đã
từng gặp là những người chỉ muốn lợi dụng con,
người phụ nữ này rất thiện cảm và tỏ ra thật
lòng quan tâm đến con. Con đã rất tự nhiên kể lại cho
cô nghe về quá khứ của con và cô tỏ ra rất hiểu biết và thông cảm.
Sau đó, cô dẫn con đến một nơi tôn nghiêm để cầu nguyện. Nơi này
con đã đi ngang qua rất nhiều lần nhưng chưa bao giờ đặt bước vào
bên trong. Chính ở bên trong ngôi thánh đường này mà con đã gặp một
nữ tu. Soeur đã mời con về nhà và cho con một chỗ trú thân mỗi khi
con không có nơi nào để tựa đầu. Ngôi nhà mới của con
có tên là Mái Ấm Tình Mẹ, ở Giáo xứ Đức tin, Gò Vấp. Cuộc sống bên
ngoài đã dạy con phải thận trọng và cảnh giác, nhưng ở Mái Ấm Tình
Mẹ, con không còn phải sợ hãi bị lợi dụng hay bị ngược
đãi. Ở đó có nhiều cô gái khác cũng đồng cảnh ngộ như con. Và mặc
dầu trình độ học thức và được giáo dục khác nhau, chúng con đã được
học phải tin tưởng lẫn nhau trong Mái Ấm này. Niềm tin tưởng lẫn
nhau dần dần dẫn chúng con đến sự yêu thương và chăm sóc cho nhau.
Con tin rằng, tình thương mến mà con vừa tìm thấy chắc chắn phải
đến từ Thiên Chúa và đã lan tỏa trên mọi người ở trong
nhà. Các nữ tu ở đây thật đáng khâm phục. Các soeurs đã trở nên giống
như chúng con và sống với chúng con trong cùng một mái nhà. Khi suy
nghĩ về hoàn cảnh của mình, con nhận ra rằng, con phải
ở đây vì con không còn nơi nào khác để trú thân, nhưng các soeurs
thì không phải như vậy. Các soeurs đã chọn sống cuộc sống này - bên
cạnh chúng con - để chia sẻ những khốn đốn của chúng con. Ngày cũng
như đêm, các soeurs yêu thương và chăm sóc cho con. Các soeurs càng
thương mến, chăm sóc cho con, thì con càng thấy buồn thấm thía
khi nghĩ nghĩ về gia đình, về cha mẹ khi đành lòng xua
đuổi ra khỏi nhà chính con ruột của mình. |
 |
“Cuối cùng, ngày chào đời của đứa con đã đến. Con cám ơn Chúa thật nhiều. Đứa
con đã trở
nên nguồn an ủi và sức mạnh cho con. Ẵm con trên tay, cuối cùng con đã nhận ra
thế nào là hạnh phúc khi được làm mẹ. Ngay từ ngày đầu mới sinh, con bé lúc nào
cũng đau yếu. Con thật lòng cám ơn các soeurs vô cùng đã chi tiêu tằn tiện hết
sức trong sinh hoạt cũng như trong ăn uống để chữa bệnh cho con gái của con.
Nước mắt chảy dài trên má mỗi lần và bất cứ khi nào con nghĩ đến những gì mà
các soeurs đã làm cho hai mẹ con của con. Con không biết phải trả ơn các soeurs
thế nào cho đủ vì tấm chân tình và lòng nhân hậu mà các soeurs đã dành cho con.
Con chỉ biết cầu nguyện cho các soeurs. Và mặc dù, con không phải là người có
đạo, nhưng con tin có một Thiên Chúa, và vị Thiên Chúa này sẽ chúc phúc cho các
soeurs thay cho con. Nguyện xin Chúa không ngừng chúc lành cho những công việc
bác ái của các soeurs để giúp cho những người nghèo và đau khổ, đặc biệt là những
bà mẹ trẻ kém may mắn như con.”
Hiện, có 4 soeur và 6 em dự tu hiện diện và phục vụ tại Cộng đoàn Bêtania và
Soeur Martinô Hàn Lệ Thúy phụ trách Cộng đoàn.(ĐT: (08)
6653.9560) |
Bốn chị em Thừa Sai và các em dự tu tại mái ấm
Tình Mẹ, Gx.Đức
Tin, Gò Vấp- năm 2009 |
|

“Whatever you did for one of these least brothers of Mine, you did it for Me.” (Mt 25,40)
MISSIONARIES OF CHRIST’S CHARITY
-------------------------------------428 Huynh Van Banh, Ward 14
-------------------------------------Phu Nhuan Dist., HCM City, Viet Nam
--------------------------------------------------------Tel : 08.3711.0818
-------------------------------------------------------Website: www.mcchrist.org
----------------------------------------------------------Email: thanh_0209@yahoo.com |
|
 |
|