Sống Lời Chúa

XIN CHA GÌN GIỮ HỌ

 

Suy niệm:

Chúng ta đang sống trong một thế giới tự nhận là khoa học kỹ thuật,

trong đó dường như Thiên Chúa vắng mặt,

và Quỷ dữ, Ác thần, Satan cũng không có chỗ.

Thật ra, cả Thiên Chúa lẫn Satan đều có mặt trong thế giới này.

Con người sống trong thế giới là chịu sự lôi kéo của cả hai.

Khi dâng lời cầu nguyện lúc sắp trở về với Cha,

Đức Giêsu ý thức hơn khi nào hết quyền lực có thật của quỷ dữ

đang tác động trên các môn đệ còn sống ở trần gian.

Chính vì thế Ngài khẩn khoản xin Cha gìn giữ họ khỏi Ác thần (c. 15).

“Khi còn ở với họ, Con đã gìn giữ họ… Con đã canh giữ họ…” (c. 12).

Gìn giữ các môn đệ là việc Đức Giêsu đã làm trong suốt sứ vụ,

và Ngài đã không để ai trong họ phải hư mất, trừ Giuđa.

Những sói dữ bao giờ vẫn có, chúng khuấy phá đàn chiên.

Mục tử Giêsu đã không để ai cướp được chiên khỏi tay mình,

   và trong cuộc chiến đấu này, Ngài đã dám hy sinh mạng sống (Ga 10, 11).

Bây giờ Ngài xin Cha tiếp tục gìn giữ các môn đệ (c. 11b),

là đoàn chiên của Cha mà Cha đã ban cho Ngài chăm sóc.

Vì Thiên Chúa là Cha chí thánh đối với Đức Giêsu (c. 11b),

nên Cha có khả năng làm cho các môn đệ nên thánh.

Thánh thiện là thuộc tính của Thiên Chúa Cha,

nhưng Đức Giêsu cũng được gọi là Đấng Thánh của Thiên Chúa (Ga 6, 69),

và Đấng Phù Trợ được gọi là Thánh Thần (Ga 14, 26).

Thánh thiện là nét chung của Ba Ngôi, tách biệt Ba Ngôi khỏi thế giới,

dù thế giới vẫn là đối tượng để Ba Ngôi luôn cùng nhau hướng về.

Ba Ngôi vẫn muốn chia sẻ sự thánh thiện của mình cho thế giới.

“Các ngươi phải nên thánh vì Ta là Đấng Thánh” (Lv 11, 44).

Đức Giêsu xin Cha thánh hóa các môn đệ (c. 17),

nhờ Thánh Thần mà Cha sắp ban xuống trên họ.

Làm cho các môn đệ nên thánh chính là tách biệt họ ra khỏi thế gian,

với lối suy nghĩ và hành động, với những giá trị riêng của nó.

Thánh hóa môn đệ chính là làm cho họ không thuộc về thế gian nữa,

để như Đức Giêsu, họ thuộc về Cha trọn vẹn (c. 16).

Nhưng tách biệt khỏi thế gian lại không có nghĩa là cất họ khỏi đó (c. 15),

và giữ họ an toàn trong tháp ngà bảo đảm.

Đời người Kitô hữu chẳng an toàn, vì họ được sai vào thế gian (c.18).

Thế gian đầy bóng tối, dối trá, hận thù, chính là nơi họ phải đến,

phải đằm mình vào, để biến đổi nó thành ánh sáng, sự thật, tình yêu.

“Các con là muối của trái đất, là ánh sáng của thế gian” (Mt 5, 13).

Được thánh hóa, được tách khỏi thế gian, chính là để được sai vào đó.

Nếu không được thánh hóa, không thuộc về Chúa, thì khi được sai vào,

ta sẽ chẳng biến đổi được thế gian, và sẽ bị nó nuốt chửng.

Cầu nguyện:

Lạy Cha,

thế giới hôm nay cũng như hôm qua

vẫn có những người bơ vơ lạc hướng

vì không tìm được một người để tin;

vẫn có những người đã chết từ lâu

mà vẫn tưởng mình đang sống;

vẫn có những người bị ám ảnh bởi thần ô uế,

ô uế của bạc tiền, của tình dục, của tiếng tăm;

vẫn có những người mang đủ thứ bệnh hoạn,

bệnh hoạn trong lối nhìn, lối nghĩ, lối sống;

vẫn có những người bị sống bên lề xã hội,

dù không phải là người phong...


Xin Cha cho chúng con nhìn thấy họ

và biết chạnh lòng thương như Con Cha.


Nhưng trước hết,

xin cho chúng con

nhìn thấy chính bản thân chúng con.

 

Để họ được nên một 

Lời Chúa: Ga 17, 20-26

Khi ấy, Đức Giêsu ngước mắt lên trời và cầu nguyện rằng: “Con không chỉ cầu nguyện cho những người này, nhưng còn cho những ai nhờ lời họ mà tin vào con, để tất cả nên một, như Cha ở trong con và con ở trong Cha để họ cũng ở trong chúng ta. Như vậy, thế gian sẽ tin rằng Cha đã sai con. Phần con, con đã ban cho họ vinh quang mà Cha đã ban cho con, để họ được nên một như chúng ta là một: Con ở trong họ và Cha ở trong con, để họ được hoàn toàn nên một; như vậy, thế gian sẽ nhận biết là chính Cha đã sai con và đã yêu thương họ như đã yêu thương con. Lạy Cha, con muốn rằng con ở đâu, thì những người Cha đã ban cho con cũng ở đó với con, để họ chiêm ngưỡng vinh quang của con, vinh quang mà Cha đã ban cho con, vì Cha đã yêu thương con trước khi thế gian được tạo thành. Lạy Cha là Đấng công chính, thế gian đã không biết Cha, nhưng con, con đã biết Cha, và những người này đã biết là chính Cha đã sai con. Con đã cho họ biết danh Cha, và sẽ còn cho họ biết nữa, để tình Cha đã yêu thương con, ở trong họ, và con cũng ở trong họ nữa”.

Suy niệm:

Bài Tin Mừng hôm nay là phần cuối của Lời Nguyện sau Tiệc Ly.

Đức Giêsu cầu nguyện, không phải cho các môn đệ đang hiện diện,

nhưng cho các môn đệ tương lai, là chính chúng ta,

những người tin nhờ nghe lời giảng của các môn đệ đi trước (c.20).

Hôm nay Đức Giêsu là Thượng Tế trên trời, là Đấng Trung Gian duy nhất,

vẫn dâng lên Chúa Cha lời nguyện tương tự.

Ngài nhìn thấy một phần ba dân số thế giới là Kitô hữu, hơn hai tỷ người.

Ngài nhìn thấy những người theo Công Giáo gồm hơn một tỷ,

theo Chính Thống giáo, Tin Lành, Anh giáo và bao giáo phái khác.

Ngài xin Cha cho họ nên một, như Cha và Con là một (c. 22).

Đức Giêsu đã xin cho các môn đệ đang hiện diện bên Ngài

được nên một “như chúng ta” (Ga 17, 11b).

Bây giờ Ngài xin cho các môn đệ tương lai cũng được nên một.

Sự hiệp nhất nên một giữa Cha và Con

vừa là khuôn mẫu, vừa là nguồn mạch cho sự hiệp nhất giữa các Kitô hữu.

“Để tất cả nên một, như Cha ở trong Con và Con ở trong Cha” (c. 21).

Cha và Con ở trong nhau, đó là mẫu mực cho sự hiệp nhất.

Chúng ta được mời gọi ở trong nhau khắng khít như Cha và Con.

Điều này không thể thực hiện được, nếu chúng ta không được đưa vào

trong mối tương quan thân thiết giữa Cha và Con:

“để họ cũng ở trong Chúng Ta” (c. 21).

Các Kitô hữu chỉ hiệp nhất khi họ được sống trong nguồn hiệp nhất

là sự ở trong nhau giữa Cha và Con.

Trong Lời Nguyện của Đức Giêsu, ta thấy có một tương quan ba chiều

giữa Cha, Con và các môn đệ.

“Con ở trong họ và Cha ở trong Con…

Cha đã yêu thương họ như đã yêu thương Con” (c. 23).

“Tình Cha đã yêu thương Con ở trong họ, và Con cũng ở trong họ nữa” (c.26).

Tương quan này sâu lắng đến mức có sự ở lại trong nhau thật sự

giữa Cha, Con và các môn đệ là chính chúng ta.

Tuy vậy ít khi chúng ta dám nghĩ mình có tương quan gần gũi đến thế

với thế giới siêu việt của Cha và Con.

Nhưng Đức Giêsu còn nói đến tương quan giữa các môn đệ với thế gian.

Chỉ khi có sự hiệp nhất giữa các môn đệ, lúc đó mới hy vọng

“Thế gian sẽ tin rằng Cha đã sai Con” (c. 21),

“Thế gian sẽ nhận biết rằng Cha đã sai Con (c. 23).

Chúng ta cầu cho sự hiệp nhất yêu thương giữa các Kitô hữu trên thế giới.

Nếu một phần ba dân số thế giới sống nên một trong yêu thương,

hai phần ba còn lại sẽ sống trong hạnh phúc bình an.

Cầu nguyện:

Lạy Thiên Chúa Ba Ngôi là Đấng con tôn thờ,

xin giúp con quên mình hoàn toàn

để ở lại trong Chúa.

lặng lẽ và an bình

như thể hồn con đã sống trong vĩnh cửu.


Lạy Đấng thường hằng bất biến,

mong sao không gì có thể khuấy động

sự bình an của con,

hay làm cho con ra khỏi Chúa;

nhưng ước chi mỗi phút lại đưa con

tiến xa hơn vào chiều sâu của mầu nhiệm Chúa!


Xin làm cho hồn con bình an thanh thản,

xin biến hồn con thành chốn trời cao,

thành nơi cư ngụ dấu yêu của Chúa,

nơi Chúa nghỉ ngơi.


Ước chi

con không bao giờ để Chúa ở đó một mình

nhưng con luôn có mặt, với trọn cả con người,

với thái độ nhạy bén trong đức tin,

cung kính tôn thờ

và phó mình cho Chúa sáng tạo.

(Lời nguyện của chân phước Elisabeth de Trinité)

 

CÓ CHÚA CÙNG HOẠT ĐỘNG

Lời Chúa: Mc 16, 15-20

Trước khi lên trời, Ðức Giêsu nói với mười một tông đồ rằng: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo. Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án. Ðây là những dấu lạ sẽ đi theo những ai có lòng tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được những tiếng mới lạ. Họ sẽ cầm được rắn, và dù có uống nhằm thuốc độc, thì cũng chẳng sao. Và nếu họ đặt tay trên những người bệnh, thì những người này sẽ được mạnh khoẻ”.

Nói xong, Chúa Giêsu được rước lên trời và ngự bên hữu Thiên Chúa. Còn các Tông đồ thì ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và dùng những dấu lạ kèm theo mà xác nhận lời các ông rao giảng.

Suy niệm:

“Thứ hai thì ngắm Ðức Chúa Giêsu lên trời,

ta hãy xin cho được ái mộ những sự trên trời”.

Ái mộ những sự trên trời là một ơn ta phải xin,

vì dưới đất có nhiều điều làm ta ái mộ:

một người, một vật hay một việc nào đó.

Ái mộ quá có thể dẫn đến tôn thờ và làm nô lệ.

Trái đất có vẻ đẹp riêng của nó,

vẻ đẹp làm dịu lòng ta trong hành trình cuộc đời.

Tiếc thay nhiều lúc vẻ đẹp ấy giữ chân ta lại,

không cho ta bước nhanh tới đích.

Lắm khi vẻ đẹp ấy kéo ghì ta xuống,

không cho ta ngước lên cao.

Có vẻ trời ở xa, xa như huyền thoại.

Có vẻ chỉ trái đất là có thật, gần gũi.

Ta bị hút vào trái đất, đắm đuối mê say,

quên mình chỉ là người tạm trú trên mặt đất.

Chúa về trời, về với thế giới của Cha,

điều đó nhắc ta nhớ đời là một cuộc hành trình

mà đích nằm ở phía bên kia.

Trời là đích xa nhưng chi phối những chọn lựa gần.

Cần chọn hướng đi, chọn phương tiện sao cho đạt đích.

Không có trời thì chẳng biết đi đâu!

Con người cần có một trung tâm nằm ngoài mình,

thu hút mình, nâng mình lên,

kéo mình ra khỏi cái tầm thường, thực dụng.

Trời là trung tâm của đất.

Ðất cho con người sự sống.

Trời cho con người lẽ sống.

Nếu chỉ biết có đất, con người sẽ rơi vào tuyệt vọng,

vì đất chẳng thể thoả mãn con người.

Nơi lòng mỗi người đều có một mảnh trời riêng.

Mảnh trời này cứ đòi gặp bầu trời cao rộng

như gặp lại chốn cũ người xưa.

Thế giới luôn gặp nhiều bế tắc khó khăn

vì người ta đứng ở trên trái đất mà giải quyết.

Cần nhìn trái đất từ trời,

để thấy những giải pháp tận căn, bao quát, hiệu quả.

“Sao các ông cứ đứng nhìn trời?” (Cv 1,11)0

Kitô hữu không chỉ khoanh tay ngước nhìn trời,

vì sứ mạng rao giảng Tin Mừng đang chờ đợi họ,

vì trái đất còn bề bộn bao việc phải làm.

Sống tận tình cho trái đất mà vẫn ngước lên trời cao,

điều đó thật là một thách đố không nhỏ,

nhưng lại là cốt lõi của đời sống Kitô hữu.

Thiên đàng không phải là bầu trời trên đầu ta.

Nhưng bầu trời cao vút, bao la, thăm thẳm,

là một hình ảnh gợi mở về thiên đàng.

Bầu trời càng lúc càng bị che chắn bởi cao ốc.

Hãy tìm những giây phút để ngước mắt lên...

Ngắm bầu trời có thể giúp ta biết sống trên mặt đất.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu,

Chúa đã yêu trái đất này,

và đã sống trọn phận người ở đó.

Chúa đã nếm biết

nỗi khổ đau và hạnh phúc,

sự bi đát và cao cả của phận người.


Xin dạy chúng con biết đường lên trời,

nhờ sống yêu thương đến hiến mạng cho anh em.


Khi ngước nhìn lên quê hương vĩnh cửu,

chúng con thấy mình được thêm sức mạnh

để xây dựng trái đất này,

và chuẩn bị nó đón ngày Chúa trở lại.


Lạy Chúa Giêsu đang ngự bên hữu Thiên Chúa,

xin cho những vất vả của cuộc sống ở đời

không làm chúng con quên trời cao;

và những vẻ đẹp của trần gian

không ngăn bước chân con tiến về bên Chúa.


Ước gì qua cuộc sống hằng ngày của chúng con,

mọi người thấy Nước Trời đang tỏ hiện.